Miệng rên la mà tay Tích Trủ vuốt chặt cặc. chàng chẳng dám buông. Nàng nắm cặc, vuốt mãi nên mới nứng loạn và để cho chàng có dịp bú lồn mà trong sâu xa, nàng chỉ có đợi chờ chừng đó thôi.Tử đó cả hai không nói một lời nào. Văn Tán bú lồn chán rồi xoa bóp trên lồn. Chàng không quên vuết lông, chu miệng cắn mép lồn. Cà sống mũi vào dọc khe lồn đang mở rộng. Chàng bú, liếm. Lồn nàng khô láng, cảm nứng tăng mãi. Nàng xục cặc. Mào cặc Văn Tán cương cứng. Cặc ngúc ngắc mỗi khi nàng buông tay, nàng có cảm tưởng đang nắm thỏi sắt trong lòng bàn tay. Nước khí cặc rướm ra tay nàng. Tích Trủ thấy thế vội nói:
Đừng ra nghe anh, em không chịu đâu nghe...Còn đụ lồn em nữa. Em nứng quá rồi đó. Đừng làm em giận.
Văn Tán trả lời không ăn nhập đến câu nói của nàng:
- Coi anh đang bú lồn em đây nè ?
Tích Trữ ngóc đầu nhìn chàng bú lồn mình thì nứng dẩy nẩy. Văn Tán banh lồn nàng hết cở và bú tàn bạo vào đó. Tích Tnl như con cá mắc cạn. Nàng vùng vẩy la rên :
- Nữa...nữa đi anh...Bú thật mạnh cho em...Sướng lồn...Sướng lồn...Anh biết không ?
- Lồn của ai ?
- Của em...
- của Anh ?
- ừ của anh.
Văn Tán nắc cặc đụng vào vải giường trong khi đang bú lồn mà vẫn sướng tê với những tiếng rên của Tích Trủ. Nàng nắc lồn, lồn cứ hẩy tiếp nối vào mồm Văn Tán. Phải nói rằng nàng vô cùng sung sức. Nàng nắc liên tiếp không ngưng nghĩ làm cho Văn Tán phải gục mặt vào lồn không kịp thở. Tích Trữ dâm quá độ, nước lồn chảy liên hồi mà nàng đòi hỏi Văn Tán bú mạnh, bú thật bạo thì lồn nàng mới đạt tột đỉnh cái sướng nứng. Văn Tán bú không kịp với sự đòi hỏi của nàng bèn lấy tay xoa xát giữa khe lồn và mồng đóc thật sát. Nước lồn của nàng chảy thấm cả bàn tay chàng mà Tích trủ vẫn rên la :
- Sướng lắm anh ơi! Em yêu anh !. Làm nữa đi Anh...Làm nữa...Tí nữa...Giỏi, em yêu.
Không cần Tích Trủ khuyến khích, Văn Tán cũng hăm hở bú lồn nàng quyết liệt, say sưa trong cơn nứng. Lồn nàng càng lúc càng mở rộng đường khe. Háng nàng banh hết độ. Tay chân cuống cuồng, hoạt động co dản vô căn cứ mà vẫn lay động, múa may. Nàng rên. Nàng la theo những lần Văn Tán cọ xát vào lồn bằng lưỡi hoặc bằng môi và bằng tay.
Lưỡi của chàng đánh vào lồn nàng bần bật. Mồng đóc cử động theo sức liếm của chàng kích thích Tích Trủ phải hẩy đít cho lồn cọ vào mồm chàng càng nhiều càng sướng. Văn Tán không thích đụ bằng cặc nên chàng bú lồn rất sành điệu. Và chàng bú lồn nàng đến nơi đến chốn cho đến khi nào khí lồn tuôn chảy là nàng hết nứng thì không có sức lực nào để đòi đụ.
Suốt từ tuần qua, kể từ ngày cưới, Tích Trữ về với chàng chỉ được bú lồn mà chưa được đụ lần nào. Khi nàng đòi chàng bỏ cặc vào lồn là lúc đó đúng lúc khí cặc tuôn trào mà khí lồn của nàng cũng theo đường lồn mà ra ngoài. Thế là cả hai nằm thượt, giấc ngủ trờ tới chẳng ai kềm hảm được Cho nên, trưa hôm nay thấy chàng ngồi bên cạnh, tự nhiên nàng nứng lồn tệ. Để tạo sự nứng trong khi đang thèm đụ, nàng lấy cớ tỉa lồng lồn. Chàng tỉa lông, đụng chạm vào lồn thì mới gây hào hứng gia tăng sự nứng.
Văn Tán tận tâm bú lồn vợ. Chủ đích phục vụ cái sướng lồn phải đạt đến thì nàng không còn ao ước gì khác ngoài chuyện chàng đụ nàng. Và chính chàng cũng ích kỹ thõa mãn khẩu dâm là sở trường dục vọng. Tích Tnl rên sướng bao nhiêu thì chàng cũng sướng bấy nhiêu. Cho nên Tích Trữ rên la là chính chàng rên sướng vậy Nàng có rên sướng thì chàng mới đo lường nghệ thuật bú lồn của mình như thế nào. Như thế nào ở đây là nàng có nứng, có thích không để chàng tìm phương cách khác cho nàng phải nứng lồn.
Nhưag với sự chủ quan của Văn Tán, theo sự kinh nghiệm suốt trong tuần qua thì Tích Trữ chịu cách bú lồn lắm nếu không muốn nói nàng ghiền bú lồn từ lúc gặp người yêu thợ mộc Lý Tòng. Sự ghiền đó cũng từ nguyên nhân cái lạ đời của đàn ông mà nàng muốn khám phá. Trước những ngày gặp Lý Tòng nàng đã đưa lồn cho vài chàng trai đụ thõa thích nhưag chúng đụ như gải ngứa không đạt độ dâm của tâm tính nàng và đụ bằng cặc nàng đã nếm, có chiều quen thuộc, lạc thú nứng lồn lưng chừng cánh nhạn, nhàm chán, giảm hẳn lý thú.
Khi gặp Lý Tòng, nàng có cảm tưởng một chân trời mới dục vọng mở ra. Chàng bú lồn, nàng thấy mới lạ vô cùng đã xâm nhập thân xác. Một điều nữa đưa nàng vào con đường nứng lồn do được bú lồn là nàng đề phòng mang bầu. Có khi sợ có bầu nàng bắt buộc người tình phải mang áo mưa. Đụ mà cặc mang áo mưa đối với nàng chẳng thà nhịn đụ còn hơn. Nàng cũng không muốn uống thuốc ngừa thai. Phương cách giãi thoát cho nàng thõa mãn dâm tính, nàng chọn lựa cho trai bú lồn là thượng sách. Từ đó nàng ghiền bú lồn và coi đó là chuyện đụ bằng mồm chẳng khác gì đụ bằng cặc.
Bây giờ lấy chồng, nàng thích đụ bằng cặc chồng để tỏ sự yêu nhau. Đụ bằng mồm phải trở về với quá khứ Một quá khứ nếu chôn liệm được thì cũng nên thực hiện gấp rút. Nhưag không có nghĩa bú lồn tắt hẳn trong tâm tư. Vừa đụ vừa bú lồn thì thú vị truy hoan. Cho nên trủa hôm nay nàng phải yêu cầu Văn Tán đụ sau khi chàng gây nứng bằng bú lồn.
Văn Tán dí mồm vào bên trong lổ lồn theo tiếng rên của nàng. Chàng không còn dè dặt sọ nàng đau lồn mà cử chỉ của chàng như người bạo hành. Toàn khuôn mặt Văn Tán bao phủ trên lồn. Gương mặt ấy cọ xát diện tích lồn Tích Trữ không thiếu ở chổ nào. Lông lồn xe lại từng nhúm. Hai mép lồn banh ra khép vào huyên thuyên. Mồng đóc xoay tròn con vụ. Nước lồn rướm ướt đến má Văn Tán. Tích Tnl rên sướng mà thân thể như người mắc bệnh kinh phong giật nẩy toàn thân. Nàng không còn đủ sức rên sướng nữa mà tỏ sự sướng qua xác thịt.
Nàng ưởn cong lưng, nắc lồn lên mặt chàng Văn Tán cố bám vào lồn nàng như con đỉa đói Chàng biết nàng tuyệt vời sự sướng nên hổ trợ thêm cho nàng nứng chót vót, Văn Tán nhả bú lồn và nói trong hơi thở :
- Sướng chưa em. Sướng nhiều nữa đi...Anh bú lồn em nhiều, lâu nữa nghe !Anh yêu cưag... Bú đi anh ? Em sướng chết mất. Bú nhiều. Bú mãi, đừng ngừng...Bú cho nát lồn...Em cũng chịu.
Văn Tán tiếp tục dí mồm vào lồn nàng như mệnh lệnh và lẫn yêu cầu. Chàng gồng cứng lưỡi để đủ sức chui vào lồn như cặc. Chàng quay tròn lưỡi toàn thể trong lổ lồn. Tích Trữ bị kích thích mỗi lúc vào thế giới vừa quái đản vừa lạ lùng mà đầy ham muốn dục vọng của cái nhất trên đời không thể thiếu. Văn Tán nguyện trong lòng, với chủ đích như suốt tuần qua chàng bú lồn cho nàng xuất khí lồn tránh được sự đòi hỏi đụ nhưng chàng không thể tiên liệu tình trạng nầy sẽ đi về đâu trong tương lai. Đó là sự âu lo của chàng. Tuy nhiên Văn Tán là chàng trai phứa đời nên chàng có suy nghĩ tới đâu thì tới sẽ tính sau. Bây giờ tính chuyện bây giờ là làm thế nào cho nàng phủ phê sự nứng lồn mà phải ra khí lồn thay vào đó đụ bằng cặc khí lồn cũng tuôn ra.
Văn Tán hết ngậm đến bú, nút và lắm lúc hứng tình chàng hút khi đôi môi chàng ở tận sâu trong lổ lồn. Hút lồn làm cho những da lồn tụ lại bên trong tạo nứng lồn lạ lùng khó cắt nghĩa, bắt Tich Trữ phải rú lên trong cơn nứng kinh ngạc Tích Trữ được nứng vì bú lồn nhưag lần nầy Văn Tán hút lồn tạo cảm giác cho nàng là một cách làm tình nàng chưa hề trãi qua. Nàng co hẳn hai đầu gối về đằng bụng khi Văn Tán tiếp tục hút lồn. Nàng toan gào lên và ngóc đầu nhìn chàng với gương mặt nứng đến khùng nhưng Văn Tán lại hút lồn làm nàng vật ngã trên giường. Nàng lên tiếng của người mê sảng :
- Anh làm cái gì thế hở cưag ? Lồn em như bung lên thế nầy.
Nàng nói để mà sướng và với tay sờ lồn rồi tự banh hai mép thêm ra cho chàng hút lồn càng lâu càng sướng. Cử chỉ của chàng và nàng hòa nhịp để cái nứng bốc cao thì nước cặc và khí lồn tự do trào ra. Văn Tán phải lau lồn vợ và cả cho cặc mình nhiều bận.
Tích Trủ bành háng nhìn chồng lau lồn cho mình. Văn Tán cẩn thận lau từ mu, mồng đóc, bên ngoài bên trong khe, lổ lồn, ra tận đến hai bẹn háng của nàng. Tích Trủ nằm yên cho sự cọ xát của chiếc khăn lông quần thảo ở cái bộ phận gây nứng là lồn nàng. Văn Tán lau thật chậm chạp để tận hưởng thị dâm trên lồn vợ mới cưới.
Chàng thích lồn nàng lắm vì nó vô cùng khêu gợi mà chàng vọc, nhìn ngắm lắm lần không thấy chán.
Để phá tan sự im lặng, Tích Trữ lên tiếng :
- Thôi nghe anh ! Em ra nhiều rồi, chịu không nổi.
Văn Tán dừng tay lau lồn nhìn thẳng vào khuôn mặt đẹp của nàng mĩm cười đáp :
Cho anh tí thôi, chưa ra khó chịu lắm..
- Bú mãi, em chịu không thấu.
- Mà có thích anh bú không nào ?
- Anh bú hay thấy mồ.
Văn Tán sung sướng ra mặt, đoạn vắt chiếc khăn lên thành giường, trờ tới hôn lên môi nàng, thủ thỉ :
Bú một cái nữa rồi thôi.
- Đừng bú, đụ em. Anh đụ, em sướng liền Văn Tán gật đầu cho được chuyện rồi tụt xuống háng bú lồn nàng. Tích Trủ để tự nhiên
cho chàng bú lồn. Nàng lấy tay banh hai mép lồn cho chàng dễ bú để nàng được nứng trở lại mau chóng.
Và nàng chờ đợi sau đợt bú lồn bận này càng sẽ đụ nang như đã hứa. Văn Tán bú cấp thì vào bên trong lồn, Tích Trữ nứng lồn mau chóng. Chàng liếm thoăn thoăt cái lưỡi, Tích Trủ bắn giật mông đít và chàng hút vào lồn nghe cả hơi gió cuốn vào lổ lồn. Bây giờ chàng cũng nắc cặc. Cặc chàng dài quét xuống nệm giường. Tích Trữ thò tay xuống nắm cặc vào lòng bàn tay. Nàng vuốt cặc thật mạnh như chuốt mào cặc ra khỏi da bì. Văn Tán nứng quá phải la hoảng:
- Nứng quá hở trời, em à. Ngừng lại...
Khí cặc của Văn Tán vừa rịn trên mào cặc thì chàng bú lồn nàng và khuôn mặt chàng chà vào lồn. Nước lồn nàng vừa toan rịnh thì Tích Trữ vùng dậy đè chàng xuống giường. Nàng chồm lên người Văn Tán như con thú vồ mồi và khi nàng nắm cặc nhét vào lồn thì khí chàng đã tuôn xối. Trong cơn thất vọng đang nứng lồn thái quá nàng đưa lồn lên mặt chàng. Thuận đà Văn Tán nút lồn và chu đôi môi hút vào lổ lồn một hơi dài...Nước lồn Tích Trữ chảy lai láng. Nàng nằm bẹp lên bụng chàng cùng với tiếng thở dài mãn nguyện.
Ông bà Phí Đời Nhân thương hào một tỉnh, một cỏi trời nhưng bây giờ cảm nhận phí một đời như cái tên mang trong thân kể từ ngày con gái đi lấy chồng. Nhà cửa trở thành hoang vắng. Những hôm bà Đời Nhân đi đậu chén tứ sắc thì nhà cửa như chùa Bà Đanh. Việc buôn bán chỉ còn cầm chừng chứ ông Đời Nhân cũng không còn tha thiết nữa. Chẳng qua hai vợ chồng đã lắm bạc nhiều tiền còn ước vọng thêm cũng bằng thừa. Cho nên cửa hàng bách hóa bữa đóng, bữa mở mà ông chẳng lấy gì lo âu.
Nhàn cư vi bất thiện, ông bà tổ tiên thốt ra đâu có sai chổ nào. Tối ngày ông Phí Đời Nhân nhìn vợ chăm chăm cú vọ, nẩy sinh sự ghen tuông mỗi khi bà vợ ngoảy đít đi cờ bạc mà bà quan niệm là xã giao, giao thiệp. Ngày trước ông Đời Nhân suy nghĩ qua loa thì cho bà ấy cũng phải nhưng bây giờ thái độ ông đổi thay. Vì mỗi lần ông nhìn trộm vợ thấy bà ấy tươi thắm, đẩy đà trong sự gọn ghẽ, tràn đầy nhựa sống mà lơi là khi ông sờ vú, mò lồn. Những năm tháng về tru,ớc bà đâu có tỏ thái độ với ông như vậy, dù bà biết chán ông chẳng đụ mà chuyên bú lồn. Ông bú lồn sành điệu. Ông chuyên trị kinh nghiệm thâm niên về món đó kể từ khi Tích Trủ lên mười cho đến nay.
Bà Đời Nhân áo quần diêm dúa chuẩn bị ra khỏi nhà. Bà ra phòng khách với chồng, chuyện trò trước khi ra đi.Bà đi đậu chén thường xuyên vào buổi chiều thứ bảy như thế nầy. Ông Đời Nhân ngồi ở ghế bành như đợi chờ vợ để đón một câu nói từ cửa miệng vợ là bà ấy ra đi. Một câu nói quen thộc đối với ông từ mấy năm nay không hề thay đổi. Bà không ngồi vào ghế mà chỉ đứng bên cạnh chồng.
ông Đời Nhân quàng tay qua mông bà du lại sát bên mình. Cái quàng tay ấy cũng đủ tạo rạo rực trong thân thể ông. Bà Đời Nhân cố tránh ánh mắt và vòng tay dâm dục ấy cũng không được vì bà rất hiểu ý chồng muốn gì là những điều quen thuộc từ khi bà là vợ của ông ấy. Nhưng mỗi lần ra đi, bà thường chìu ý chồng, cho nên bàn tay ông quàng qua mông đít để sờ vào lồn bà. Thường khi bà nói lấy lệ :
- Làm nhăn quần em mình ơi !
Ông Đời Nhân hầu như có thói quen là mỗi lần vợ trang điểm, mặc áo quần đẹp đẽ để đi ra ngoài là ông nứng cặc. Vì dưới mắt ông vợ đẹp hấp dẫn sau khí ướm áo quần và trang điểm xong xuôi Ông ngắm vợ thèm thuồng rồi đè ra, cởi áo quần bà ấy đến trần truồng, bành háng bú lồn tới tấp cho đến khi vợ chảy nước lồn mới thôi. Và những lúc như thế đó, bà phải mất công trang điểm, mặc áo quần trở lại. Cho nên mỗi khi đi dự tiệc hoặc đi đâu đó, bà thường hỏi ông có bú lồn truởc khi bà thay áo quần không ?. Phần lớn ông không trả lời mà chờ đợi khi bà trang điểm, áo quần tiêm tất, diễm lệ, ông ngắm một hồi rồi đè bà ấy, bóc hết quần áo, bú vú, bú lồn như sợ lồn và vú bay mất. Bà vờ la oai oãi tỏ vẽ từ chối nhưng chỉ là qua loa cho phải lẽ mà trong thâm ý cũng khoái được bú lồn.
Bà Đời Nhân đứng bên cạnh chồng im lặng để cho chồng sờ lồn qua vải quần mỏng láng bóng trắng tinh. Qua lớp vải mỏng, Ông Đời Nhân cảm nhận mu, lông, rảnh, hai mép lồn, cứng săng của vợ. Bà cũng có nứng lồn qua bàn tay sờ mó của chồng. Ông lấy ngón tay trỏ nhấn sâu vào khe lồn và móc nhẹ, bà cúi xuống hôn vào trán ông rồi nói :
- Đừng bắt em phải đi thay quần lót...Bữa nay em về sớm, mình tha hồ bú...Trể giờ em, nghe mình!
Ông Đời Nhân vờ như không quan tâm đến lời hứa của vợ. Vòng tay ông giữ chặt mông bà ấy bàn tay tiếp tục xoa lồn cho đến khi bà ấy lùi đít về phía sau rời khỏi vòng tay, ông ấy mới thôi. Cụt hứng trong cơn nứng, Ông nói với vợ đầy giọng cầu khẩn :
- Cho anh bú một cái rồi đi đâu thì đi...Mà đi tứ sắc thì có gì gọi là trể... Mình cứ để anh một mình, buồn thúi ruột.
- Mấy năm rồi...Như vậy, bây giờ mình trở chứng lạ. Đi cũng phải về. Có đó mất mát gì mà mình cứ lo.
Bà nói xa nói gần làm ông bực mình trong cơn nứng cặc hổn loạn nhưng ông tiếp tục làm lành, may ra thành công. Đời Nhân nói :
- Anh thèm. Cả tuần rồi. Bú mau mà ?.
Mình ích kỹ thế nầy, anh sống làm chi đây. Ông Dời Nhân tả oán với bộ mặt âu sầu nặng trĩu. Bà có vẽ cầm lòng không đậu. Bà thừa biết chán là kể từ hôm rước dâu, Tích Trữ không còn ở trong căn nhà thênh thang này và bà cũng vắng những canh tứ sắc thì chồng cũng không bú lồn bà lần nào. Một phần lòng buồn xa con gái cưag. Một phần chồng bú lồn mãi cũng chán. Một phần khi đi đánh bạc Tư Vạn là hình ảnh cho bà tưởng tượng đến sự nứng lồn mà hắn vô tình hay chủ ý cứ để lòi con cặc bự ra ngoài và khi trở về nhà, chồng bú lồn bà mới sướng.
Bà bỏ chồng ngồi ở ghế, một mình ra ở cửa ngóng đợi người đến đón như bỏ lại đằng sau lưag những lời nĩ non của chồng. Bà đứng ở ngưỡng cửa thật lâu. Ông ngồi ở ghế bành bất động.Mỗi người như theo đuổi mỗi tâm tư riêng biệt nhưag tựu trung là dục vọng bốc ngầm. Đợi mãi, người đón đến muộn làm cho bà phật ý mà không nói ra. Bên tai bà hãy còn dư âm những lời buồn thảm của chồng. Bà ra chiều suy nghĩ, bỗng nhiên dục tình thức dậy làm lu mờ lý trí. Bà vội khép cánh cửa, khóa lại và trở lại bên ông.
Bà đứng vào chổ ban đầu bên cạnh ông rồi lên tiếng:
- Có ai gọi cửa lờ đi.
Bà nói trống rổng mà vang dội bên tai ông. Bà cúi xuống nhìn chồng cùng lúc ông ngước lên nhìn bà. Với phản úng tự nhiên, ông đứng dậy ôm lấy vợ. Ông hôn lên môi son mọng đỏ của bà Hai môi bà hé mở, lưỡi ông đưa vào miệng bà. Hai cái lưỡi tìm nhau. Ông nút lưỡi trong cơn nín thở. Cả hai ghì chặt lấy nhau một hồi. Khi ông buông vợ khỏi vòng tay, ngồi lại vào ghế, kéo vợ đứng trủớc mặt, ông đưa tay mở những hột nút áo đầm và lùa tay vào hai vú vợ.
Bà co rúm, hai chân như khịu xuống khi hai bàn tay của ông bóp vào đôi vú và tăn măn hai núm vú không ngừng. Ông đờ đẩn thân thể, Bà căng hết thảy da thịt mà phần chính là nứng lồn. Ông kéo trật áo cho lộ ngực trần của bà. Hai vú bồng bềnh căng phồng dưới đôi mắt đỏ lữa, ông nhìn chòng chọc không tài nào chợp mí.
Khuôn mặt của ông dưới mắt bà gợi tình và dâm dục. Bà thấy sướng nứng hơn là trách móc vô căn cứ Ông không còn kềm hảm lòng mình, đứng dậy bú vú vợ tới tấp. Ông nút vào đầu vú như trẻ thơ bú vú mẹ vơí hai bầu sửa sung mãn.Bà có thói quen khi nứng lồn là vừa rên vừa nói với chồng:
- Mình bú nhanh cho em nhờ. Người ăn, người ở sắp đi chợ về rồi đó !
- Lên phòng nghe mình...
- Em không thích. Nhà mình mà sợ cát quái gì !
Bà nói với chồng về người ăn người ở trong nhà cho ra chuyện trong thời gian nứng lồn mà tỏ vẻ âu yếm chồng, chứ con người làm đi chợ còn lâu mới về..Bà nói tiếp :
- Nứng lồn lắm mình, biết không, cứ thế mà không được đụ mới chết cả người. Mà mình bú bao giờ cũng sướng nứng, em chịu mình...
Vừa có mặc cảm chỉ bú lồn mà đụ không được nhưng mặc cảm chóng phai mờ khi vợ có lời an ũi là ông bú vú lẫn bú lồn đủ cở cho vợ thõa mãn thú dâm. Ông đáp:
- Bú vú giỏi. Bú lồn hay mới giữ hạnh phúc đến ngày nay, mình không thấy đó à!
Dứt lời mà dư âm chưa phôi phai, ông lùa hai tay xuống mông vợ và luồn vào dưới áo đầm, vén hẳn lên. Vú trần của vợ với núm vú đang nút Hai tay xoa vào quần lót từ hai mông cho đến lồn. Hai bàn tay ông hoạt động không ngừng, đồng bộ với bú vú. Bà ngất ngây người đi sóng trên đại dương không tìm thấy bờ bến ở phương trời nào.
Chiếc quần lót trắng của bà từ khô đến ẩm ướt khi nứng lồn quá thể thì ông đã tuột xuống ở hai gót chân bà. Ông vò lồn bà trên mu đầy lông xung quanh hai hai mép, và nhất là đường rảnh lý thú có mồng đóc ở phía trên. Ông xoa bóp, nút, bú đến nơi đến chốn cho đến lúc bà quịu hai chân phải bám vào ông mới đứng vững thì ông đặt bà xuống ghế, lột chiếc áo đầm khỏi thân bà.
Ông ngồi xuống giữa hai háng, nâng đít vợ ra đằng tnlớc thành ghế, banh hai chân mở rộng...Lồn vợ dôi hẳn ra phía trước, hai mép lồn nỡ ra cùng với nét đậm của khe lồn chẻ thành đường rảnh cho mồng đóc như bật ngược ngoài hai mép. Hình tượng nầy vô cùng hấp dẫn, rạo rực muốn bú, ham đụ. Hầu như chưa đạt đến thõa mãn, ông đưa hai bàn tay vén hai mép lồn vợ Ông nhìn vào phía trong qua mầu hồng đỏ với mồng đóc bên trên thả xuống lưng chừng đầy mời mọc sự bú lẫn dí cặc vào lổ lồn cấp thì.
Nứng cặc, máu trong châu thân chạy rần rần, ông nghe thấy mà chỉ phải được bú lồn mà thôi, quả là một sự thiệt thòi. Rồi ông cũng tự an ũi có còn hơn không và cho rằng mình may mắn có vợ biết chịu đựag, thâm hiểu tình trạng của mình mới có lồn để bú. Cặc ông đã teo lại. Nhỏ hút vào bên trong da thịt nhưng có chổ cho đường ra khí cặc Cho nên mỗi lần bú vú, bú lồn vợ,ông cũng xuất tinh cho cơ thể nhẹ nhỏm như vừa trút xuống đôi vai một gánh nợ nặng trĩu trên đời.
Bà Đời Nhân ngồi tựa ngã trên ghế, lồn banh ra phía tnlớc, cặp vú trần nhấp nhô khi bà nứng lồn, thân thể xoắn thắt và nhảy bật do đôi mông làm điểm tựa nắc lồn vào miệng chồng. Bà cũng tự bóp vú mình khi hai cánh tay vượn của chồng buông xuống ở hai mép lồn hòa với động tác bú lồn. Bà tự bóp mà vú bà từ trắng thành đỗ như hai quả gấc. Bà nứng lồn đến độ, bà không biết đã nứng ra làm sao. Sự nứng lồn của bà giúp ích lớn lao cho sự chăm chỉ bú lồn của chồng.
Lồn vợ, ông chỉ vắng bú trong vài tuần lễ mà trông lạ thường. Ông bú. Ông liếm từng chút nước lồn chảy ra âm thầm mà cuồng nhiệt trên khuôn mặt vợ. Ông lấy làm sướng, làm thích vô vàn. Nhóm lông lồn trên mu đối với ông là tấm huyền nhung thu gọn. Ông liếm lông lồn sát tận mu như lưỡi chó mẹ tắm lông cho chó con. Những sợi lông lồn của vợ vừa mọc lún phún, cứng rễ tre sau lần cạo nhẳn cho lông mạnh mẽ, gây xúc giác sướng cho lồn và cho lưỡi.
Ông nút ngay lổ lồn vợ. Bà thốn nứng, rung rinh cả mông đít, phải nắc lồn cho sướng thêm. Nằm ngữa, lưag đặt vào thành ghế tựa, tận hưởng khoái lạc trong khi chồng tận tụy bú lồn. Bà đặt hai bàn tay lên mái tóc ông, vò tóc chồng mỗi khi ông bú bà quá nứng. Có khi bà cuồng loạn xoa mạnh tóc chồng như muốn nhổ cả nhóm tóc đầu. Và bà cũng đè hẳn đầu chồng mỗi khi ông dừng bú lồn để ngững mặt lên. Bà không muốn ông ngừng bú khi bà nứng.
Ông thấy khuôn mặt bà đỏ gấc khi ông dừng bú lồn toan âu yếm vợ thì bà như cuồng loạn. Bà nứng lồn sau một tuần lễ mà ông không hề nghĩ đến tình trạng ấy. Bà hẩy lồn lảy đảy trên ghế và rên lên :
- Mình chọc em nứng như thế, rồi ngừng bất tử... em đền mình.
Ông Phí Đời Nhân tưởng như mình có lổi với với vợ Mà thái độ của vợ vừa dâm dục vừa nhỏng nhẽo yêu đương làm ông nứng cặc cuồng loạn theo bà ấy. Ông vội đè đít vợ xuống mặt ghế, banh mép lồn thật rộng. Lúc nầy ông thấy lồn vợ to hẳn lên. Lông lồn chổng đứng. Mồng đóc cứng chặt lấp ló mời mọc. Lổ lồn sâu thẳm. Mu lồn nổi gò thách thức...
Ông đút ngón tay trỏ vào lổ lồn...Vào nữa vào sâu nữa....vợ ông co nhúm người lại trên mặt ghế. Bà rên to tiếng :
- Ôi ? Sướng tuyệt vời mình ơi !. Mình làm gì lạ thế.
Ông rên theo với bà :
- Anh cũng sướng không thể tả được.
- Nữa...Nữa cho em sướng nghe mình.Anh đụ em phải không ?
Bà vợ ngây thơ thốt nên lời làm ông sương nứng lạ đời. Ông móc lồn. Ngón tay ngoáy xoe tận bên trong lổ lồn. Ông tê dại thêm khi nghe vợ rên rĩ :
- Móc mạnh cho em sướng. Em thích anh làm như thế đó. Thế đó...móc mạnh. Nứng lồn anh thích không...Thích lồn em nứng điên ?Ông co ngón tay lại cho chật lòng lổ lồn vợ và kéo ra, đút vào, cọ xát vượt bực da lồn bên trong. Bà thét lên :
- Anh đụ em thật rồi...Tại sao từ xưa anh không làm cho em như thế này ?
Khí lồn của bà chảy đầm đìa theo tiếng rên la thì khí cặc của ông thấm đầy lông cặc. Bà hét lên một tiếng dài hơi rồi cùng ông lả người trên ghế bành. Bên ngoài có tiếng kèn xe nổi lên liên hồi, thúc dục. Ông Phí Đời Nhân uể oãi đứng dậy dìu vợ vào phòng tắm.
Ông nói :
- Đã có người đến đón, mau kẽo người ta đợi.
Bà nguýt chồng với cặp mắt như lưỡi dao bén rồi vào phòng tắm rũa lồn. Trở lại phòng khách ông Phí Đời Nhân nỡ nụ cười thoãi nguyện và lòng nhủ thủ thầm, ai bảo Phí Đời Nhân nầy là người phí cuộc đời và ái tình thái giám không có lạc thú? Tiếng nước nla lồn bên trong phòng tắm văng vẳng tới tận phòng khách chung nhịp với tiếng còi xe giục thúc ở ngoài đường.
* * *
Tư Vạn chạy xe từ đường này sang đường nọ trong thành phố rồi tmc chỉ ra ngoại ô. Bà Phí Đời Nhân ngồi kế bên. Khi ở trong thành phố bà tỏ vẻ bực bội lái xe chạy vòng của Tư Vạn. Bà lên tiếng lắm lần nhưng Tư Vạn làm ngơ :
- Đi đâu mà vòng vo Tam Quốc như thế nầy hở ông...
Tư Vạn trả lời ấm ớ, chẳng đâu vào đâu :
- Thì dạo chơi một vòng, tới nơi là vừa...mà bây giờ không lập sòng ở nhà vợ chồng quận Dai.
Bà Đời Nhân nóng nảy, ngạc nhiên cướp lời :
- Sao vậy nè ! Hôm qua cả hai vợ chồng chuyền điện thoại nói với tôi rõ ràng mà ! Bây giờ như thế sao ?. Ai bảo với ông...
- Tôi có bao giờ nói bậy. Trước khi tới đón bà thì vợ chồng ổng gọi cho tôi báo tin đó. Hai vợ chồng quận Dai cũng cho biết có gọi cho bà mà điện thoại đổ liên hồi chẳng ma nào nhấc máy.
- Ông ăn nói cẩn thận giùm tôi... Nhà cửa tôi lúc nào chẳng có người mà ông dùng nhiều chữ ma với quỉ, coi chẳng được tí nào...Mà khi đón, ông cho tôi biết thì làm gì có cái vụ đi vòng vòng như thế này. Hơn nữa cái thành phố như cái ngao mà ngồi xe với ông có khi mang tiếng chết. Rồi đây tôi phải có tiếng nói với vợ chồng quận Dai mới được. Coi thường người ta vừa vừa... Tư Vạn thấy bà nổi đóa nên im như tờ, bà Đời Nhân biết được tam tinh Tư Vạn thì tiếp tục mở máy :
- Nhưng rồi bây giờ như thế nào ? Là làm sao?
Tư Vạn vờ như không hiểu ý, liền đáp :
- Như thế nào là như thế nào ? ý bà ra sao ?
- Thì bây giờ đậu chén ở nhà nào ? Có những ai mà lại ra ngoài tỉnh để làm gì hở Ngài Tư Vạn bãnh bao !
Tư Vạn thấy bà nói kháy mình nên cười xòa giả lả :
- Thấy bà dạo này không được vui, đưa bà ra ngoại ô hóng mát, chôn vùi bụi bặm thành phố, không được sao ?
- Ông đừng nói ngang, tôi không thích.
Rồi bà thích và bà phải thích...
- Nói gì tôi chằng hiểu...Mà thôi, ông cho tôi về
Tư Vạn tần ngần giây lát rồi nói :
- Từ từ tôi giãi nghĩa cho bà, đâu cũng vào đó, nóng nảy hỏng mất...Bà hiểu tôi rồi mà !
Bà Đời Nhân hiểu nhầm nên trả lời xa xôi mà vẫn cho Tư Vạn biết rõ sự huỵch tẹt :
- Cái vụ đó không có trong ngày nay đâu mà ông gài tôi. Cái gì cũng có lúc, không phải được một lần...Như được đằng cẳng leo đằng đầu...
Tư Vạn hiểu ra, bà ấy tưởng rằng hắn đang dụ bà, mang ra ngoại ô để đụ. Thực ra Tư Vạn không có ý nghĩ đó. Hắn đón bà Đời Nhân hỏng chân vụ cờ bạc là do vợ chồng quận Dai mà ra. Khi hắn biết tin không có đậu chén ngày hôm nay lúc hắn đang ở chổ hẹn hò với bà Đái Văn Cổng. Có cuộc hẹn hò, hắn chẳng màng đến chuyện đậu chén. Đối với hắn cờ bạc là phương tiện gần gũl mấy bà lớn, mấy bà nhà giàu...phu nhân đó cả...mà kiếm cách đụ cho bằng thích.
Hắn đã bú lồn Bà Đái Văn Cổng nhủ danh Cao thị Hưởng Láng. Đụ bạo bà Phí Đời Nhân. Vừa đụ vừa bú lồn bà Quận Dai...v.v...Cặc hắn có hạng và cách làm tình của hắn hơn mấy ông phu quân nên các bà thích líu lo. Và hắn đóng kịch hơn cả nghệ sĩ tuồng hát. Lúc nào cũng mã thượng, tư cách đứng đắn làm các ông lầm chết bỏ. Các bà dâng lồn, nứng sảng.
Tư Vạn chống chế nhưng cũng dụ, thử ra làm sao :
- Bà hay suy diễn, tôi chẳng bao giờ nghĩ đến những điều viễn vông, chẳng thực tế. Tôi với bà gần mà xa,xa mà gần, thân mà sơ, sơ mà gần. Lắm lúc có biên giới, lắm lúc chẳng có biên giới chi hết trơn hết trọi. Tình thiệt tôi nói vậy nghĩ tới rồi nghĩ lui,bà thấy có phải không ? Phải hay không phải cũng do ở bà mà thôi. Tôi chẳng có con mẹ gì mà quyết đoán.
- Ông dọa tôi đấy, phải không ?. Ai từng đời như thế nầy...rồi như thế nầy... Tôi không có dại gì!. Tôi nói thẳng rằng, có khi thô bạo, có khi thô tục, thô bỉ... Nhưng ngậm thinh, ông làm tới ... Tôi nói thẳng với ông...Đụ hay bú lồn, từng ấy vừa rồi. Nói thật mất lòng,ông ráng mà chịu.
Tư Vạn bất ngờ sự đanh đá của bà Đời Nhân. Hắn không ngờ bà bất chấp cái chuyện hắn đã từng bú lồn bà ở trong khách sạn. Hắn còn nhớ rõ khi hắn bú lồn, bà ấy sao mà dịu dàng đến thế. Bà nứng lồn cũng thấy dễ thương. Bà banh lồn là một cử chỉ lịch thiệp mời mọc kẻ bú lồn. Bà nắc hẩy lồn vô cùng yểu điệu như con gái sướng nứng tưng bừng lần đầu. Bà bú cặc ôn tồn ngắm nghía mào, vuốt, xục nhẹ nhàng gợi tình hấp dẫn. Giọng nói theo với thân thể bộc nứng cuồng loạn mà hàm ý êm dịu, mời mọc. Thế mà vừa qua,bà đã tỏ một thái độ lạ lùng đến với Tư Vạn. Và chính điều đó Tư Vạn nẩy sinh ra chiến thuật, chiến lược để thay đổi với bà ấy.
Tư Vạn đáp :
- Bà bắt đầu quá lời. Mở đường cho hươu chạy thì tôi cũng nói luôn...Tôi đụ bà. Tôi bú lồn bà.Tôi liếm lồn bà thì chúng mình biết với nhau Bà Đời Nhân lúng túng, không ngờ Tư Vạn con người từ lâu bà cho là hào hoa, bảnh bao mà sao hôm nay hắn táo bạo hết ý kiến. Khi hắn đã lộ bộ mặt chuột chù sự thiệt hại, tai tiếng ra bên ngòi, bà lãnh thẹo trọn ổ. Một thoáng đắn đo nhưag bà vờ quyết liệt với Tư Vạn :
- Ai chỉ đường cho hươu chạy.
Bà vặn hỏi từng ấy rồi im bặt hầu như dò la thái độ của Tư Vạn phản ứng như thế nào.
Hắn tiếp lời :
- Ai trồng khoai đất nầy t Bà thử nghĩ, tôi đâu phải thằng đàn ông lắm mồm, lắm chuyện Bà thử nghĩ ra làm sao khi bà Đái Văn Cổng biết tôi đụ và bú lồn bà rồi. Và nhất là hai ông Đái Văn Cổng, ông Phí Đời Nhân, dù một ông đái thì văng mẹ cổng, một ông thì phí đời con người, đều danh vọng, tiền bạc hung hăng con bọ xít mà khi biết cái tin động trời kia thì ít ra tim ngưng đập,máu ngưng tuần hoàn trong thân thể họ để chết tốt cho rãnh nợ trần ai...Bà là người đàn bà khôn ngoan, cắt nghĩa tí chơi cho tôi được nhờ, được học hỏi...ở hàng quí phái ...!!..
Từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác, Tư Vạn lý luận bình dân học vụ mà thâm thúy đáo để Hắn tố cáo bà rất nhẹ nhàng hữu lý. Hắn đe dọa bà với bàn tay nhung bọc thép. Hắn là nhà hùng biện. Hắn cũng là ông biện lý buộc tội kẻ bất chánh trước tòa. Hắn làm bà điên loạn mất rồi nhưng rồi bà day mặt qua phía hắn mà tỏ thái độ ôn hòa :
- Tôi nói vậy chứ tôi đâu có nghĩ gì lôi thôi mà sao ông làm dữ thế !
Bộ mặt của bà Đời Nhân dịu xuống, mỏng mặt như thường lệ dưới mắt Tư Vạn. Hắn thầm nghĩ, có thế chứ !. Mà rồi còn nữa...Chưa dứt ý nghĩ trong đầu thì hắn nghe bà Đời Nhân trổ giọng trách móc rất đáng yêu vì bà nhỏng nhẽo như con gái :
- Quỉ ! Nhẹm cái đồ yêu tinh ấy đi không nào ! ! !
Nói chưa kịp dứt lời bà quay mặt qua cửa sổ kiếng xe, nỡ nụ cười kín đáo. Trong khi Tư Vạn cảm thấy thoãi mái đã chinh phục được bà Đời Nhân với vũ khí thô sơ của quân đội du kích. Cử chỉ bà Đời Nhân không có gì phẩn nộ mà ra bộ mắng yêu khi bà thấy cặc Tư Vạn lòng thong ngoài khóa quần. Tư Vạn trong khi lái xe đã cố ý như thế mà trong khi đối thoại với hắn bà không để ý tới Khi bà thấy cặc hắn đúng vào lúc bà thấy thua lý thằng đàn ông nầy nên bà giả lả luôn thể.
Tư Vạn vờ đáp :
- Nhẹm cái gì mới được...
- Nhìn dưới tay lái mà xem có đẹp đẽ!?.
Tư Vạn biết hết nhưng vẫn vờ vĩnh nhìn xuống rồi thết lên cho bà Đời Nhân không ngờ vực :
- Chết cha tôi rồi ? quên khuấy từ lúc nào không biết. Xấu hổ quá, may mà chỉ có bà, người ta mà thấy, bỏ mẹ mất.
Bà Đời Nhân im lặng đưa mắt nhìn ra ngoài khung xe, những cánh đồng mạ non xanh chyạ dài đến tận chân trời. Trên đường lác đác vài nhóm nông dân ra đồng muộn. Trời trong xanh, gió mát đưa vào cửa xe, bà Đời Nhân cảm thấy dễ chịu. Cái dễ chịu làm bà phân vân mà chính bà tự ngạc nhiên lấy mình. Bà vừa có một cuộc cãi vả với Tư Vạn dù là vụ cãi vả nhỏ nhặt mà phận đàn bà phải yếu lý khi đã dâng lồn cho thằng đàn ông đụ. Rồi bà chóng quên lạ thường khi thấy con cặc dài của hắn ở ngoài quần.
Bà tự kiểm điểm bản thân, có phải vì con cặc bự của của hắn mà tự nhiên bà nom thấy làm cho tâm tính lắng xuống và len lén phải vui vẽ với Tư Vạn. Như thế phải chăng, dạo này trong thân thể, tâm tính của bà rạo rực mà bà vô tình bỏ quên.
Bà nhìn ngoại cảnh bên ngoài nhung chẳng mảy may xâm chiếm tâm hồn mà cặc của Tư Vạn đang nằm lọt ra ngoài quần của hắn làm bà lưu tâm. Bà không ngoảnh mặt về phía hắn mà bà vẫn biết rằng bà cảnh cáo hắn nhét cặc vào quần nhưng hắn vẫn chưa làm theo sự yêu cầu của bà. Bà đâm hối hận tại sao lại lưu tâm về con cặc của hắn. Đáng ra khi thấy, bà vờ đi có phải hay hơn không !?. Và sự giả vờ ấy có lợi biết chừng nào. Vì nếu trong lòng háo hức thì nhìn trộm cũng thõa thích. Bà đang thờ thẩn mông lung thì Tư Vạn lên tiếng :
- Bà Văn Cổng đang chờ bà.
Bà Đời Nhân giật mình quay vào trong xe nhìn thẳng. Tư Vạn ngạc nhiên :
- Bà Văn Cổng chờ đợi tôi ở đâu ?.Có việc gì ? Tại sao đến bây giờ ông mới cho biết ?.
Tư Vạn lạnh lùng đáp :
- Tôi đang đưa bà đến nơi bà Văn Cổng đang đợi đây nè...Bà luôn luôn nóng tính. Tôi chở bà trên xe đều có ý nghĩa mà bà mắng rũa lung tung chán thấy mồ !
- Bà ấy ở chổ nào vậy ?.
Bà không nhớ cái nhà mát ngoại ô của ấy bà sao ?
- Bây giờ đậu chén ở đó à !. Có những ai ?
- Không phải thế. Bà ấy ở đó từ tối hôm qua Chính tôi dưa bà ấy đến đó.
Bà Đời Nhân có linh tính, bà Văn Cổng sai Tư Vạn đi đón bà, chắc chắn việc quan trọng. Tự nhiên bà hồi hộp lạ thường vì chẳng mấy khi bà Văn Cổng có hành động bất thường như vậy. Sự ấp úng nửa kín, nửa hở của Tư Vạn làm bà bực mình nhưng cũng phải dằn lòng chịu trận khi bà lại nhìn cặc của Tư Vạn vẫn lòng thòng ngoài quần hắn. Cặc Tư vạn đổi hẳn hình hài cho đến màu sắc. Không biết trong thâm tâm hấn nghĩ gì và đang chuẩn bị hành động gì mà cặc hắn cương cứng. Hắn nứng cặc trong lúc nói chuyện. Mào cặc to bự, đỏ gay trợt hẳn ra ngoài da cặc. Bà rạo rục trong lòng và nhớ đến buổi sáng nầy trước khi rời khỏi nhà, ông Đời Nhân đã đè ra bú lồn, thế mà bây giờ thấy cặc Tư Vạn bà vẫn thấy nổi sùng lồn.
Một lần nữa bà kiểm chứng được bà vô cùng sung sức và cặc vẫn quyến rũ bà vào dục vọng hơn là chồng cứ bú lồn từ năm này sang năm khác. Lý do ấy, nó nằm trong tiềm thức mà bà dễ dãi, cảm tình với Tư Vạn. Bà còn cho Tư Vạn thành thật trong chuyện ăn nằm với bà. Hắn nói năng lúng búng mà chứa chất sự đáng yêu. Bỗng dưng tan biến sự phập phồng về việc bà Văn Cổng đang đợi bà ở ngôi nhà nghỉ mát của bà ấy. Bà Đời Nhân xích lại bên Tư Vạn và nhanh tay cầm cặc Tư Vạn, nói sổ sàng mà rất tự nhiên cởi mở:
- Ai làm cái gì mà ông nứng lên thế nầy ? Cầm cặc ông là thấy sướng...nứng lồn tức khắc. Ông biết yếu điểm của tôi dễ nứng lồn nên ông cứ khoe cặc ra ngoài.
Cặc Tư Vạn sừng sỏ, cứng ngắc đang nằm trong lòng bàn tay của bà Đời Nhân. Bà vuốt cặc vài lần rồi cho đầu cặc lọ ra. Bà toan cúi mặt vào liếm nhanh một cái thì Tư Vạn lên tiếng làm bà dừng lại :
- Bà làm tôi lái xe đâm xuống ruộng bây giờ. Bà Đời Nhân cụt hứng với cử chỉ đưa mặt ra ngoài khung cửa xe, nhìn vớ vẫn cảnh vật bên lề đường nhưng tay bà vẫn giữ cặc nứng, cương chặt trong lòng bàn tay. Hầu như không cản ngăn được sự nứng lồn, bà quay lại với Tư Vạn rồi guc mặt xuống bú cặc. Bà nút mào. Đưa toàn bộ cặc vào lút trong mồm rồi vuốt cặc bằng đôi môi. Cặc nứng của Tư Vạn lấm đầy môi son rồi bà kéo cặc ra khỏi mồm, hôn lên đó, đoạn nhét cặc vào quần, kéo khóa quần cho Tư Vạn. Cặc Tư Vạn lồm cộm trong quần.
Như còn tiếc rẻ, bà Đời Nhân vuốt cặc một lần nữa cặc đang như muốn đâm thủng vải quần Tư Vạn. Rồi trở về thế ngồi ngay ngắn. Xa xa ngôi nhà mát của bà Văn Cổng dưới rặng cây um tùm.
Bà Đời Nhân chợt nhớ, hỏi Tư Vạn :
- Bà Văn Cổng...Tôi không hiểu nổi. Đáng ra bà ấy phải trực tiếp với tôi... Lôi thôi quá mà tôi chẳng biết chuyện gì ra chuyện gì !
Tư Vạn hiểu ý bà Đời Nhân muốn nói những điều bà đang ước đoán nhưng bà cũng chẳng biết việc gì cả. Đã đến lúc Tư Vạn phải tiết lộ cho bà biết sự thật. Một sự thật, Tư Vạn sắp xếp kỹ lưỡng có kế hoạch cho một bà chịu bú lồn và một bà chịu đút cặc vào lồn với cái tròng dục vọng. Tư Vạn âm thầm tạo mối tình tay ba.
Hắn tâm lý mấy bà nầy không dám tiếc lộ vì phải giữ thể trong cái tỉnh nhỏ bé nầy. Đã gần đến nơi bà Văn Cổng dang đợi bà Đời Nhân vì những lời khích bác của Tư Vạn. Bây giờ với bà Đời Nhân, Tư Vạn cũng đem lời khích bác đế tạo thế gọng kềm thì hắn tha hồ bú lồn và đụ hai bà danh giá nhất tỉnh. Tư Vạn nói như trả lời sự thắc mắc của bà Đời Nhân:
- Tôi thấy toàn những chuyện đơn giản Hết sức đơn giản mà mấy bà cứ tạo thành vấn đề quan trọng cho mệt cái thân xác. Bà Văn Cổng đón trủớc rào sau với ông Văn Cổng đó mà. Bà ấy vắng nhà hôm qua, nói là đi đậu chén nhưag bà ấy đến nhà mát ngủ lại...Bây giờ nhờ bà, khi ông Văn Cổng vui miệng hỏi bà về canh bạc thì bà nói có chơi với bà ấy hôm qua. Thế thôi. Tôi bảo đơn giản là vậy có phải không nào.
Tư Vạn dừng lại, thấm giọng trong khi bà Đời Nhân chăm chú theo dõi và hỏi bâng quơ :
- Mà bà ấy ngủ lại cái nhà mát thênh thang một mình...Ông đưa bà ấy, có thấy ai ở đó nữa không ?
- Không.
- Quái nhỉ ?
Tư Vạn im lặng khá lâu với chiều suy nghĩ rồi nói :
- Tôi cũng thú nhận với bà...Bà coi như những lời thú tội và tôi thật lòng tâm sự nổi lòng. Tôi vốn kín đáo và cũng chẳng lòng phản bội ai cả.
Bà Đời Nhân cắt nhanh lời của Tư Vạn, nhìn thẳng vào mặt hắn và nói như quát:
- Tôi hiểu ngay rồi...Hôm qua ông ngủ với bà ấy phải không ?. Một lũ mắc toi cả rồi...Ông hãy trả lời ngay vào câu hỏi của tôi...Được không?
Tư Vạn ra chiều lúng túng ấp úng trả lời:
- Đúng vậy nhưng bà để cho tôi trình bày hơn thiệt. Tôi có lỗi với mấy bà nhưng xét cho cùng thì những điều trắc ẩn của mấy bà, qua những giây phút yếu lòng mới ra nông nổi như bà thấy. Và tôi cũng chủ quan, dù sao tôi cũng giãi quyết sự bế tắc dục vọng cho các bà...
Bà Đời Nhân lại sùng bố, có chất ghen tương trong đó, lại cắt ngang lời của Tư Vạn :
- Thật không ngờ con mẹ ấy. Tôi tưởng con mẹ cử xổ giọng đạo đức, nề nếp, chung thủy mà rốt cuộc thế đó. Thông gia với con mẹ nầy đội quần thấy rõ...
Tư Vạn mở cờ trong bụng. Chiến dịch gom trọn hai bà đã đi tới giai đoạn chung cuộc của ngư ông thủ lợi. Hắn thấy bà Đời Nhân ghen bóng ghen gió. Tư Vạn tiến sâu thêm tí nữa :
- Bà quá nặng lời với bà ấy. Tôi thấy bà Văn Cổng có hoàn cảnh ngang trái đâu có kém gì bà.
- Hoàn cảnh nào ?. Ham đụ, nứng lồn sảng...Có nứng thì có thằng chồng sờ sờ.....
ấy Còn bà thì sao ?. Nhìn người mà quên nhìn mình là bậy bạ...
- Bây giờ ông ăn nói hồ đồ thế à !
Bà Đời Nhân trả lời như muốn khóc mà Tư Vạn không biết bà muốn khóc vì hối hận đã đưa lồn cho hắn đụ hay bà ghen tương với bà Văn Cổng hoặc hối hận với chồng con. Tư Vạn vừa trấn an vừa tiết lộ cho đề huề giữa hai bà :
- Thật lòng tôi, không muốn nói ra những chuyện đã nói. Nhưag với bà làm sao tôi không thành thật. Bà Văn Cổng có niềm riêng đau khổ. Mấy năm này bà bị bênh liệt âm nhưng chưa phải đến thời kỳ trầm trọng. Ông Đái Văn Cổng sung sức đòi đụ tối ngày mà bà không muốn. Ông ấy đi đụ ngoài thường xuyên. Rồi một thời kỳ sau, bà để cho ông bú lồn. Bú lồn kéo dài bà nhàm chán vì ông ấy bú lồn quá xoàng. Bà ấy vô tình thấy cặc tôi trong sòng bài. Bà lén nhìn thấy cặc tôi ngồ ngộ, lại có phần khác lạ với ông ấy nên bà ấy dụ tôi.
- Rồi thế nào nữa?...Ông bú lồn bà ấy...cứu vản được không ?
- Bà để tôi nói cứ dồn dập làm sao nói được. Bà ấy bằng lòng lắm rồi.
- Biết nứng lồn trở lại chứ gì ?... Ông đụ chưa?.
- Bà táo bạo làm tôi ngượng. Chưa!
- Có chó nó tin. Nhưng thôi bỏ qua mọi thứ. Tôi không muốn nghe những cái chuyện trời ơi đất hởi nầy nữa, hỏng tai. Tôi muốn hỏi ông điều quan trọng : ông khẳng định giùm tôi, để tôi xử sự.
- Bà cứ hỏi, tôi thành thật khai báo mà làm sao tôi dấu diếm với bà có ích lợi gì cho tôi...Bà hỗi đi... tôi sẳn sàng...
- Ông có tiết lộ cho bà ấy là ông ngủ với tôi ông bú lồn và đụ tôi da diết không ?.
Tư Vạn không ngờ bà Đời Nhân vô đề một cách mau chóng, đường đột. Hắn tỉnh khô trả lời
- Có Tại sao lại không. Tôi đã nói tôi là người thành thật. Miễn sao khi tôi đụ được bất luận người đàn bà nào mà đi học lại với đàn ông thì không phải lẽ. Tôi không khốn nạn như thế. Còn ở đây tôi kể lại với đàn bà, kia mà ! Hơn nữa trong lúc ăn nằm với nhau, tình cảm chan chứa, lý trí chôn vùi nhường lại dục vọng thì cái chuyện đó phải kể cho nhau nghe...thông thường quá mà !
Lập luận của Tư Vạn, bà Đời Nhân ngao ngán nhưng bà cũng phải hỏi cho rõ thêm tình trạng :
- Bà ấy phản ứng thế nào ?
- Cũng như bà...Tôi thiết nghĩ đàn bà khá giống nhau...
- Giống ở chổ nào ?
- Bà ấy bảo: tưởng con mụ ấy sang sảng tối ngày là người vợ trung thành, hóa ra là phường mèo mã gà đồng, nhỡ nhầm thông gia với bọn chẳng ra cái thể thống. Bà ấy dạy một loạt không ngán lời. Tôi điếc tai lẫn cả mũi.
- Rồi ông lặng nghe mà không bào chữa cho tôi một lời...dù là tượng trưng...
- Bà khỏi phải nói...Tôi bảo với bà ấy như tôi đã bảo với bà...Là chỉ thấy người ta mà không thấy mình...Vờ vịt không thấy mình...
- Thế thì ông đưa tôi về. Gặp gỡ bà ấy để làm gì nữa. Xấu cả đám rồi.
- Chẳng ai biết, chỉ có ba người chúng mình mà thôi. Bà ấy không câu nệ mà sao bà câu nệ thái quá như vậy. Hơn nữa bà ấy biết chuyện mà can đảm gặp bà, há bà lép vế với bà ấy chăng ? Bà có tâm sự riêng. Bà ấy có tâm sự riêng. Hai bà cần đả thông với nhau để có không khí bình thường, thông gia tương kính lẫn nhau, chẳng có gì thừa thải mà lại hợp tình hợp lý với đời. Thiên hạ ai dám cạy miệng hai bà về chuyện bú lồn, bú cặc và đụ đéo.
Tư Vạn như nhà hùng biện ăn khứa thời đại. Hắn dò thấy khuôn mặt của bà Đời Nhân nhủn xuống. Bà không có một phản ứng nào thêm. Và thĩnh thoảng tỏ nét đanh lại trong đăm chiêu. Có lẽ bà đang đấu tranh tư tưởng về cuộc gặp gỡ bà Văn Cổng. Bà đang sắp xếp phải nói gì, phải đối phó gì. Đối với bà là đang đứng trước một vấn đề nan giãi và kỳ quái nhất trong đời.
Bà lại nhìn ra khung cửa xe, ngữa mặt đón gió cho vơi niềm suy nghĩ mà kết luận vô tận cho sự việc xẩy ra giữa bà với bà Văn Cổng, ăn ra làm sao, nói ra làm sao, bí lối cho bà lúc nầy. Tư Vạn không để lỡ cơ hội, hắn bồi thêm trong khi bà Đời Nhân tiến thoái lưỡng nan :
- Khách quan mà nói, tôi thấy bà Văn Cổng chẳng có một tí nào cay cú, giận hờn bà cả. Ngược lại bà ấy rộng lòng thông cảm không những cho bà mà cả chính cho bà ấy nữa. Bà còn đem sự lập luận số phận đàn bà cho tôi nghe. Khi bà ấy thông cảm là ông Phí Đời Nhân có cặc mà coi như không có cặc thì càng thương số phận bà. Dù bà ấy có vài lúc nặng lời ở ban đầu nhưng sau đó như tự động rút lời. Vì thế bà ấy cầu khẩn tôi mời bà đến đây cho thuận tình mà lại được một công đôi việc.
Bỗng bà Đời Nhân vặn hỏi : '
- Một công hai việc là việc gì ?
- Thì việc tru,ớc tiên là giãi tõa chuyện công ty ba đứa...Sau là tránh mắt hai ông nhà và cả thiên hạ. Bà ấy còn nói rằng quan trọng là ba chúng mình. Thời đại nầy có chồng mà còn có tình nhân để tìm xúc giác, tìm cảm hứng lạc thú lạ để hưởng là chuyện thông thường, chẳng có gì hiếm thấy. Nói trắng ra, đụ xong, lau rũa là hết chuyện, sứt mẽ, hao mòn chi mà sợ. Đến tuổi nầy tận hưởng, hưởng món lạ, hết lạp xưởng đến chuối già cho sướng cuộc đời.
Bà Đời Nhân xuôi lòng, lắng tai nghe Tư Vạn thuyết trình chân lý và bà tự nhủ thầm, hắn nói có lý ra phết, sá chi không gặp bà Văn Cổng. Lòng bà dịu xuống, bà hết nhìn Tư Vạn, đưa mắt nhìn ười, hớn hở trở về với bà vì bà thầm bảo, đẹp mãi tận chân trời.