Tư Vạn mở cửa, hắn gieo đít xuống ghế tay lái Một buổi trưa đến muộn trong lòng. Nắng đổ gắt xuống tần sắt mui xe hắt vào cửa kiếng chói lòe. Hắn lim dim đôi mắt vừa tránh nắng vừa muốn ru một giấc ngủ gượng ép. Hắn muốn chôn vùi những mẫu chuyện đang do hai người đàn bà bàn luận trong ngôi nhà. Hắn vô cùng sung sướng bị hai bà ấy đuổi ra xe vì hắn không muốn chứng kiến sự thô bạo về sự công khai tiết lộ, hắn đụ một hơi hai bà. Và chưa nói đến chuyện bú cặc, bú lồn tơi tả đã xẩy ra. Hắn không ngờ sự thể xẩy ra cuộc đụng độ giữa bà Văn Cổng và bà Đời Nhân.
Đàn bà có chồng lỳ lợm lắm chứ không như con gái còn e dè, nên hai bà phải táo bạo gặp nhau cho ra lẽ hư thật thế nào. Hắn tự bảo cũng do hắn mà ra. Trong lúc đụ bà nầy, nứng cặc cao độ hắn tỉ tê tâm sự đã bú lồn bà kia. Trong lúc bú lồn bà kia, hắn nứng cặc, yếu lòng tâm sự đã đụ bà nầy. Vì thế mà công chuyện đổ bể. Ban đầu rối tùm lum, nay chỉ có đường giãi quyết là hai bà ấy gặp nhau.
Tư Vạn không thể nào ru giấc ngủ trong lòng xe, giết thì giờ để chờ đợi hai bà Văn Cổng và Đời Nhân. Hắn hồi hộp không biết hai bà ấy có cùng hợp tác để tố cáo tội lổi dụ đàn bà của hắn không ?. Mà hắn tự vấn, hắn có dụ ai đâu ?. Nếu hắn có tội là cái tội để cho cặc ló ra ngoài quần. Đó là cái tội à !.Thì tội bất cẩn, nhẹ như lông hồng. Bất giác Tư Vạn nỡ nụ cười mĩm chi mà vô cùng hài hòa. Và từ đó hắn tưởng tượng đến hai tấm thân hấp dẫn gây nứng của bà Văn Cổng và bà Đời Nhân...
Bà Văn Cổng và bà Đời Nhân lúc bình thường Tư Vạn vẫn giữ sự kính trọng xa cách nhưng khi bú lồn thì hắn xưng em, xưng cưng rất êm ấm. Và cả hai bà ấy cũng xưng anh, xưng em rối rít. Ngôn ngữ đó chẳng qua là lúc hứng tình để đụ và bú rồi sau đó quên đi, ai ai cũng về địa vị cũ của mình. Thuộc giới đàn bà xồn xồn mà cả hai bà có cặp vú căng cứng, lồn, lông gọn gàng. Ngay cả mồng đóc cũng không rũ nlợi thòng lòng Có lẽ nhờ có tiền có của, hai bà săn sóc kỹ lưỡng bộ vú và bộ lồn. Hai bà đều nứng lồn dai.
Có đôi khi Tư Vạn mặc cảm là vừa đụ vừa bú lồn kéo dài càng lâu thì thua sút hai bà ý đậm sâu Bà Đời Nhân thích đụ lẫn cả bú lồn. Bà Văn Cổng ham bú lồn hơn là đụ. Bà nầy có nguyên nhân hoàn cảnh nầy, bà kia có nguyên nhân hoàn cảnh nọ. Hai bà đang sống trong những mối tình thái giám mà vì đang sống thời đại tân tiến mà bị ràng buộc về danh giá, danh dự, đành ngậm bồ hòn chịu trận. Nhờ ở những nguyên cớ đó, Tư Vạn mới lọt vào trận đồ, đụ, bú lồn, bú vú hai bà ấy được Tư Vạn khó bề quên được hai phu nhân nầy Lần đầu tiên kể từ ngày đụ bà Đời nhân và bú lồn bà Văn Cổng thì cái sướng lạ, mỗi người một vẽ không tài nào so sánh chính xác lạc thú truy hoan. Hắn là người từng trãi đụ và bú lồn và ngược lại được bú cặc nhiều loại đàn bà con gái kể từ lúc ở độc thân vợ chết mà hắn không ngờ không bỏ uổng công để chơi hai người đàn bà nầy Hắn bị ám ảnh bởi hai thân hình trần truồng tuyệt vời của bà Văn Cổng và bà Đời Nhân. Ngồi nhớ lại mà hắn thèm thuồng tới nứng cặc. Hắn biết giờ nầy có nứng chỉ là nứng cặc hoảng mà thôi. Làn da thịt phu nhân Văn Cổng mát rượi như bóng mát chiều xuân, lại thơm phức như loài hoa quí Cho nên khi bú cặp vú căng và lồn bánh tráng tôm phồng chão mỡ vô cùng kích thích, thèm đụ ngay tức thời. Sự quyến rũ hình hài từ lồn đến vú làm sao đàn ông chạy thoát.
Bà Văn Cổng không cho đụ làm cho Tư Vạn thấy lồn bà mà vấn vương. Bà tâm sự với Tư Vạn không thể đụ lồn bà được vì chồng bà làm bà sợ cặc đàn ông sau ngày sinh con trai. Bà chỉ thích Tư Vạn bú lồn, bú vú bằng mọi kiểu mọi cách bà đều chịu và đừng hỏi lôi thôi là tại sao, và bà cũng chẳng muốn phải tả lời là bởi vì. Vắn tắt ngần ấy, nếu làm quá bà giận thì duy nhất bú lồn bú vú cũng mất tiêu tán đường.
Bà ấy dọa thế, nên Tư Vạn đâm sợ và bụng bảo dạ thà được một còn hơn mất cả hai thì phí cuộc đời đàn đúm, đụ địt. Với bà Văn Cổng là ái tình thái giám. Hắn có cặc mà không được phép đụ vào lồn. Vì nguyên nhân ấy, Tư Vạn có tâm hồn lãng mạn ngắm vú, ngắm lồn bà ấy như một nhà điêu khắc mà hắn chỉ biết tạc tượng trong trí nhớ và có lẽ bức tượng nầy khó phai mờ trong suốt cuộc đời cho đến khi nằm xuống mấy thước đất ngậm ngùi mang theo.
Chuyên trị hai môn, bú vú, bú lồn cho bà ấy nên hắn tường tận từng nét vú, từng nét lồn và không nói ngoa, bà ấy có những mấy lông lồn hắn cũng đếm được. Tư Vạn mất cái nầy thì lý thú cái kia. Cái thú khi bà nằm ngửa, hai háng bành ra, lồn tròn trái tim đĩa ngọc, chùng lông ở trên tự loài cỏ đen tuyền trong truyện cỗ tích. Ngắm nhìn tênh hênh ấy thì bầu trời có sụp đổ cũng nứng cặc như nợ đòi, như trống chầu thúc giục, như kẻ sang sông kêu đò, như thằng phu trạm thúc ngựa đưa thư của thời lính thú đời xưa.
Vào lúc thế đó, Tư Vạn tham lam vuốt cả hai bàn tay trên mặt lồn. Xúc giác từ bàn tay làm hắn sướng. Cặc cứng sẳn lại cứng thêm hết cở.. Khi nứng hết cở thì khí như dồn tới tận não bộ. Còn bà ấy thì sao ?. Bà ấy, bành chân rộng để bêu lồn, đành co rúm hai chân mà rên, hắn phải banh hai chân bà về chổ cũ để lồn phơi dưới cặp môi của hắn, đợi chờ những cái bú phàm phủ.
Tư Vạn tâm lý từng bà khi trong cơn nứng bốc đồng nặng nề dâm dục, bà nào cũng tâm sự riêng tư về gia đình, về chồng con nên hắn dễ bề đối xử cho các bà hài lòng. Tư Vạn bú lồn bà nhiều kiểu làm bà phải thốt lên rằng, giá chưa có chồng, bà lấy phắt hắn làm chồng cho sướng cái đời Nhưng cũng chẳng phí chút nào nếu hắn kín đáo thì bú lồn bà đều đều khi bà nổi cơn nứng.
Tư Vạn kiên nhẫn bú lồn bà Văn Cổng qua thời gian mà hắn chứa chất đầy hy vọng, một ngày không xa, lồn bà ấy sẽ sống lại rồi hắn sẽ đụ một cách dễ dàng khi bà ấy nứng lồn. Tia sáng hy vọng ấy đã le lói cuối đường hầm qua những lần hắn bú lồn và bóp vú gần đây. Hắn đã có lần nghe tiếng nói trong rên sướng của bà ấy là hắn ráng bú thật hay, thật nứng, thật cuồng dâm thì bà sẽ để hắn đụ tới nơi tới chốn cho êm nứng lồn bà.
Dù rằng sau đó bà tuôn nước lồn qúa nhiều mà hắn cũng xuất khí cặc nên trận đụ không diễn ra. Đó là mầm mống sự nứng lồn muốn đụ cặc vào lồn. Sự việc ấy chỉ còn ở thời gian không lâu lắm nữa. Tư Vạn thích đụ vào lồn bà Văn Cổng nhưng hắn phải đợi chờ thời cơ. Lồn bà ấy đã chết từ lâu vì do ông Văn Cổng mà ra. Có lẽ cặc ông ấy to bự mà chỉ biết đụ hùng hục như heo làm bà ấy sợ Bà ấy chán vì mỗi lần sau cái đụ của ông Văn Cổng làm lồn bà tê rát. Còn Tư Vạn không thế, hắn nhẹ nhàng từng bước một vững'chắc mà đi đến kết quả tưng bừng thoã mãn cơn nứng lồn tùy theo cấp độ của lồn bà ấy. Vì vậy bà Văn Cổng mới dễ dàng cho hắn bú lồn và bà nghiền cách bú lồn của Tư Vạn.
Tư Vạn ôn lại những lúc ái tình thái giám với bà Văn Cổng tuyệt vời lý thú. Chỉ bú lồn, bú cặp vú bầu bỉnh mà khí cặc vẫn ra như đụ vào lồn thì đủ hiểu ra ra rằng lồn bàVăn Cổng có độ cao hấp dẫn dục tính và nếu không tuôn trào khí cặc thì thân thể bồn chồn chẳng tài nào yên ổn trong trạng thái bình thường của người đàn ông. Khi bà ấy nằm nghiêng cho Tư Vạn bú lồn từ sau hai mông của bà và hắn thuận tay xoa vú thì mới mục kích lồn bà ấy to, mặc dầu hai mép lồn dồn khép khe lồn.
Tư Vạn chỉ quàng một chân của bà qua bờ vai của hắn thì phần dưới lồn bà hiện rõ và đường khe lồn chẻ ra thẳng dọc. Tư Vạn nhìn lồn bà lún về phía sau dư da thịt, lồ lộ khêu gợi không buồn bú cũng phải bú cho đả đời. Cẳng bà được gác trên vai Tư Vạn để banh lồn thật lớn. Bà nứng nhất khi thấy Tư Vạn nhìn chăm chăm cú vọ ngay lổ lồn. Lúc nầy mặt bà đỏ rân, cặp môi mấp máy, đôi mắt lim dim, hơi thở dồn dập và chực chờ những tiếng rên không ngăn cản.
Trong những chuỗi ngày làm tình bằng mồm, bà đã thú nhận với Tư Vạn, chính hắn đã đánh thức lồn bà. Vì thế, bà đã giãi quyết được chuyện gia đình giữa bà và ông Văn Cổng. Bà thú nhận rằng, ông chồng bú lồn bà thường xuyên nhưng chỉ được một giai đoạn. Dù muốn dù không bà phải giữ hạnh phúc gia đình và tiếng tăm bên ngoài nên sau những khi ông Văn Cổng bú lồn, bú vú, cặc ông nứng cứng nhất quyết đòi đụ, bà phải giãi tỏa bằng cách xục cặc cho ông ấy xuất tinh.
Hoàn cảnh của bà chẳng sung sướng gì khi vướng mắc sự lạnh lồn đột ngột không biết từ đâu đến. Trong lúc ôm ấp nhau, Tư Vạn nghe thấy vô. cùng cảm động. Xúc cảm ấy làm cho Tư Vạn nứng cặc muốn lật ngữa bà ra mà đụ cho phỉ sức ham muốn nhưng rồi hắn cũng phải dừng lại khi bà tránh né khi cặc hắn lăm le đút mào vào lổ lồn. Thật oái ăm cho Tư Vạn đã sa vào cuộc truy hoan tay ba lạ lùng hiếm thấy trên cuộc đời xả thân đụ địt.
Bà Văn Cổng không phải là tay vừa, đôi khi bà cũng nói thẳng mặt Tư Vạn, hắn lợi dụng dục tình thì bà lợi dụng hắn để chửa bệnh lạnh cảm. Cả hai cùng sướng cả chứ chẳng ai thiệt thòi Vì thế bà tặng hắn đến đâu thì hưởng đến đó chứ không được đèo bồng, hăm dọa để từ bú lồn rồi đè ra mà đụ. Bà quyết tâm giữ gìn thành trì mặc dù có lúc bà toan ngã lòng. Bà không phải là gái trinh tiết thờ chồng nuôi con nhưng chưa đến lúc bà phải dâng lồn cho Tư Vạn đụ bằng thích.
Tư Vạn ngồi trong xe nghĩ tớí đâu nứng cặc tới đó Hắn cũng tự dưng cười một mình khi nhớ đến tâm sự, lý luận của bà Văn Cổng. Thật đúng họ là đàn bà. Loại đàn bà ham đụ mà gặp phải trắc trở đang tìm lối thoát để hưởng cho trọn vẹn, lại cắc cớ phân tách, phòng hờ. Cuối cùng chỉ là nứng lồn làm điểm chính. Tư Vạn quán xuyến một hơi hai bà, đâu phải là chuyện dễ, chuyện đùa. Cả hai bà đều dâm, tìm đường dâm, tránh né sự nguội lạnh.
Mỗi bà có một trường hợp khác biệt mà Tư Vạn có chiều hướng giãi thoát khi được từng mỗi bà tâm sự chuyện phòng the. Tất nhiên Tư Vạn trẻ tuổi, bộ vó, tốt cả vỏ lẫn lỏi, hai bà mới chịu hai lồn một cặc. Tư Vạn chưa đụ vào lồn bà Văn Cổng nhưng hắn không những bú lồn mà bà ấy vuốt cặc như vuốt lươn làm hắn nứng rợn người. Hắn chủ quan rằng lối sờ, vuốt, bú cặc của bà Văn Cổng chắc chắn ông Văn Cổng khóc ngoài quan ải trong thấm thoát.
Chính hắn đây, dầy kinh nghiệm đụ gái, muốn ra thì ra, muốn nín thì nín mà cũng phải sơ suất khi bà ấy cuồng điên trong lúc nứng lồn. Cái hay của bà Văn Cổng chỉ có từng ấy. Chỉ từng ấy thôi cũng đáng cho đám mày râu ngã ngựa không kịp ngáp thì có đâu thời gian để chờ đụ vào lồn. Tư Vạn tự hào, cuối cùng bà ấy đã tuyển được ky sĩ đường dài đủ thứ. Nào dài cặc. Nào dài dái. Nào bú lồn dai. Nào bú vú dai. Nào dai chảy khí cặc Và cuối cùng đụ cặc vào lồn dai đẳng mà bà sẽ còn để giành trong tương lai khi lồn bà cho phép.
Tư Vạn càng nhớ bao nhiêu càng đi vào vòng lẩn quẩn về sự ham đụ. Hắn tham lam dục vọng là bản tính cố hữu. Hắn rong chơi, chọn lựa những người đàn bà danh giá, chức phận như một cuộc săn tình vảo thế giới thượng lưu mà hắn suy nghĩ, ước ao. Hắn chấp nhận mọi điều dù an bình hay nguy hiểm xẩy ra miễn sao hắn đụ được những bà ấy. Và hắn đã thành công ở bước đầu.
Tuy nhiên hôm nay, hai bà ấy đã gặp nhau rồi đây sẽ xẩy ra những điều lành hay bất ổn cho chính Tư Vạn thì còn trông chờ. Hắn tin tưởng điềm lành sẽ đến để hắn ngồi đây thả hồn vào những nét hấp dẫn trên thân thể hai mệnh phụ kia Hắn phải nhớ những gì cần nhớ cho hắn được toại nguyện dâm tính trong khi cặc hắn đang cồn cào nứng cứng.
Vô tình Tư Vạn vuốt cặc chính mình lúc nào không hay biết. Hắn nhìn xuống, cặc chổng đứng Mào cặc đỏ ối. Hắn banh vải quần cho cặc ra hẳn bên ngoài. Tư Vạn hãnh diện với cặc bự trong lòng bàn tay. Hắn tự nhủ thầm như thế này mấy bà không chìu chuộng làm sao được. Hắn vuốt cho da cặc từ gốc lên đằng mào. Khi da cặc phủ che đầu mào, hắn tuột da xuống lại phía dưới mào cặc đỏ chói lộ ra.
Những cái vuốt ấy, hắn tưởng tượng đến bàn tay mềm mại của hai bà ấy thì hắn sung sướng nứng thêm như kẻ thủ dâm. Hắn phong phú tưởng tượng, ở phía trước mào cặc đang có lồn bà Văn Cổng hay lồn bà Đời Nhân banh rộng khe, lổ lồn phơi phới hé ra, đón cặc đút vào.
Tư Vạn xục cặc vài ba cái cho khoái nứng trong giây lát và hắn nhớ đến cái lối sờ, mó, xục cặc của bà Đời Nhân. Thủ thuật của bà nầy cao cấp hơn bà Văn Cổng nếu đem ra so sánh. Tư Vạn cũng khó quên lồn, vú bà Đời Nhân, nói chung là toàn thân thể khiêu dâm của bà ấy. Sự khó khăn của người trong cuộc như Tư Vạn, không thể từ bỏ hai cái thân thể quyến rũ của bà Đời Nhân và bà Văn Cổng. Nếu luẩn quẩn so sánh thì hai cái lồn, hai cặp vú, eo ếch, đôi mông của hai bà thì đi tới bí lối vì mỗi người có cái hấp dẫn riêng mà Tư Vạn không đủ khả năng luận bàn. Hắn chỉ nhớ ra rằng bà Đời Nhân thích hắn bú lồn rồi đụ và không những hắn đụ vào lồn mà bà đè hắn ra, bà đụ hắn thì đúng hơn.
Bà Đời Nhân không e lệ khi Tư Vạn bú lồn bú vú và đưa cặc cho bà xem. Bà ấy thích xem cặc Có lẽ hành vi ấy gợi nứng tuyệt mức. Bà thích như thế tru"ớc khi Tư Vạn bú lồn. Tư Vạn ngồi trong xe tơ tưởng đến chuyện cũ mà cặc nứng không thể tả. Bà Đời Nhân đối với Tư Vạn suồng sả hơn bà Văn Cổng. Lý do ấy làm hắn nói thiệt những gì xẩy ra giữa ba người mới có hậu quả để hắn mới phải ngồi chờ ở đây rồi mơ màng nghĩ đến chuyện dâm dục đã trôi qua.
Bà Đời Nhân có kinh nghiệm làm tình cho người đàn ông sướng nứng đến độ rả rời. Ngay ở những thế nằm thế đứng khi thân thể trần truồng, trông thấy đã phải nứng cặc cấp thì. Tư Vạn nhớ lại với thân hình cân đối, bà Đời Nhân cởi hết áo quần, hai đùi chân khép lại vừa phải khi bà đứng trên sàn nhà với dáng điệu ẽo lã. Cặp vú rung rinh thật nhẹ theo sự vận chuyển thân thể một cách kín đáo. Chủ ý của bà là cho đôi vú được hoạt động tăng phần quyến rũ, hấp dẫn, khêu gợi làm cho đàn ông có cứng cựa cũng phải thèm thuồng, sôi nổi lòng dâm dục bốc lữa như hỏa diệm sơn.
Tư Vạn sành sỏi, bình tĩnh mà không cầm lòng mà phải sấn lại bóp vú và bú cuồng loạn không biết trời mây bay về đâu. Nếu tự chủ được lòng mình trong vài giây phút thì không thể không dán đôi mắt vào lồn của bà. Nhờ ở hai bắp vế tròn thuôn, chẹn ở hai háng làm nổi bật lồn với mu nổi gò dưới bụng thon cùng với đám lông. Đường khe lồn ẩn đường dây thừng trôi chảy về phía dưới, ngắt khoản khiêm nhượng để cho người nhìn tìm hiểu bí mật của lổ lồn không tài nào lộ ra được. Nhưng khi Tư Vạn sấn lại, ghì bà vào đôi cánh tay để hắn nút lưỡi, bú vú ở hai cái núm đã cứng nững thì hai chân bà đã chạng ra thành nạng ná bắn chim là dịp tốt cho tay Tư Vạn xoa vào lồn rồi dùng ngón tay móc vào bên trong, cũng đúng vào thời điểm bà vặn cả thân hình với hơi thở dồn dập, với giọng rên sướng mà hai tay bám chặt vào bờ vai Tư Vạn, đeo cứng, hai chân bà hỏng mặt sàn nhà.Lúc bà nứng lồn trông mặt khờ dại đáng yêu làm cho Tư Vạn nứng cặc vô cùng.
Tư Vạn dìu thân thể bà xuống thấp cho lồn kề cặc và hắn nắc, ôm đít bà ấy kéo vào sát, hắn đụ đứng.
Nhớ đến đây, cặc nứng cứng, ngúc ngắc như cần câu được cá kéo mồi, khí cặc rịn ở đầu mào. Hắn tuốt cặc thật dài cho sướng độ nứng và đở thèm. Hắn nhìn cặc ngất ngưỡng mà tự hào cười thầm mãn nguyện tưởng đang đút cặc vào lồn bà Đời Nhân. Và hắn nhớ những cái nắc lia chiarồi buông bà xuống nệm giường êm ái. Hắn lật sấp thân hình bà như trở con cá rán trong chiếc đa sứ Giang Tây trên nệm giường và cọ cặc ở khe hở hai mông rồi đút cặc chạm tới lổ lồn.
Bà Đời Nhân không ai sai khiến tự động bành hai chân, chổng đít thành gò, lồn dồn hẳn phía sau, hai mép dày cơm và cửa lồn hiện rõ với cái lổ để đón chờ cặc chui vào đó. Tư Vạn ngắm giây lâu, banh hai mông, lổ lồn nỡ nứng, hắn đút cặc vào một cách song suốt. Tư Vạn nắc dồn tới, cặc lọt sâu vào bên trong khi cả thân hình hắn ôm chầm trên lưng bà Đời Nhân. Hắn đụ gấp. Nắc gấp như nợ đòi. Bà Đời Nhân rên la, hai tay cấu chặt vào nệm giường như kẻ leo núi sợ rơi xuống vực thẳm. Tư Vạn dai sức. Đụ tới bờ tới bến là nghề của chàng. Nắc nhịp nhàng như dư âm tiếng dội của nhạc cụ trong động thạch nhũ.
Bà Đời Nhân vẫn chưa bằng lòng khi chưa san bằng độ nứng sẳn c ù. Bà muốn nhiều hơn nữa trong cơn dâm cuồng nộ. Ngôn từ của bà đi vào bí tích dâm thư gây cảm hứng vô lường cho Tư Vạn mà bà chẳng hay biết vì bà đang ích kỹ muốn trọn giữ cái nứng tuyệt vời cho riêng mình. Tư Vạn sợ xuất khí bà Đời Nhân sẽ bất mãn, hắn đâm ra cuống quít, vụng về nhưng hắn có khả năng chuyên chở, trang trãi sự đụ cho đàn bà bằng lòng nếu không nói là mê hoặc nhất là xử trí với bà Đời Nhân, một người đàn bà có tâm hồn dâm dục quá độ Cho nên hắn buộc lòng rút cặc ra khỏi lồn và tiếp nối lẫn tiếp sức vục mặt bú lồn thì sự nứng của bà Đời Nhân không một mảy may đoản khúc gián đoạn. Và coi như hắn đổi cho bà một món ăn khác cũng chẳng kém tuyệt vời. Đồng thời, chính Tư Vạn cũng tận hưởng từ thiên thai nầy sang thiên thai khác của khoái lạc dục vọng con người.
Tư Vạn bú lồn chậm rãi. Hắn liếm mồng đóc qua giữa rãnh lồn và xoắn lưỡi chung quanh rồi vào lổ lồn, nơi cặc hắn đụ vào rút ra. Nước lồn đã thấm ướt từ lâu theo độ nứng từ lâu của bà Đời Nhân. Lồn căng dày và hai mép lớn phình như cặp môi của loại kình ngư biển cả. Sự nứng làm cho các thớ thịt ở lồn cứng cỏi dồn lại một nơi và sưng húp như bàn tay mũm mĩm của gái dậy thì. Bao nhiêu lông trên mu và chung quanh mép lồn dựng đứng vì nứng..
Bà Đời Nhân dâm dục đến độ không còn ý thức nơi chốn, không gian và thời gian, đưa đẩy Tư Vạn vào chốn lạc loài chỉ biết đụ, bú lồn mà thôi.
Kể từ ngày bú lồn bà Văn Cổng, đụ bà Đời Nhân với hai mẫu lồn hấp dẫn lôi cuốn dục vọng, Tư Vạn không còn màng đến bọn đàn bà khác nữa Lồn hai bà ấy không những lôi cuốn truy hoan mà họ còn có những ngôn từ trong sự sướng rên tự nhiên hiện thực, mạnh dạn thúc đẩy Tư Vạn thèm khát, ham muốn, hăm hở đạt tới độ dâm của hai bà mà cả chính bản thân hắn nữa. Cùng thuận dâm, cùng thuận sướng, cùng thuận nứng mới đúng là nồi nào úp vung nấy thì lồn quả là " Chúa dấu, Vua yêu cũng cái nầy " chẳng sai ở chổ nào.
Bú lồn thì làm sao tránh đụ cặc vào lồn khi bà Đời Nhân đến lúc rên rĩ đòi hỏi. Tư Vạn đủ bản lãnh để tính toán dù trong lúc mê hồn trận với lồn. Vừa bú lồn vừa nhìn được lồn, Tư Vạn đầy lòng tham và dễ bề cho bà Đời Nhân cầm cặc mà tuốt lươn. Những động tác cả hai hành xử cùng một lúc thì làm sao không nứng lồn, nứng cặc đến tận mây xanh. Với Tư Vạn tham lam bú, đụ là vốn của bao nhiêu kẻ đàn ông khi gần gủi với đàn bà.
Sự chiếm đoạt về tình yêu là một việc. Sự chinh phục dâm dục của người đàn ông lại là một lãnh vực khác nữa. Đàn bà dâm bao giờ người đàn ông đầy đủ sức khỏe đều ngưỡng mộ, ham muốn, đụ bằng thích.
Bà Đời Nhân đanh đá nhưng trong lúc nứng lồn muốn đụ thì tính tình rất đáng yêu. Bà ấy nũng nịu như con gái mới lớn. Khi Tư Vạn bú vú hoặc bú lồn, bà ấy rên la và thường thốt lên, đâu... mà dễ thương vậy rồi dí mặt hắn sát vào lồn mà
nắc. Tư Vạn cũng ghiền câu nói đó và lắm khi như thói quen, nếu bà ấy chưa nói câu nói đó là bà ấy chưa nứng lồn thì với bằng cách nầy hoặc bằng cách khác hắn phải chọc nứng tận tình.
Tư Vạn thích nhất là tự tay cởi hết quần áo cho bà ấy. Hắn đang cởi để nghe những lời nhỏng nhẽo, ỏn ẻn của bà ấy bên tai rất gợi tình. Bà không bao giờ cho Tư Vạn cởi hết. Đến lúc hắn tuột quần lót là bà dằn tay hắn lại và bà muốn hắn xát lồn bà ngoài vải quần lót thật lâu mới chịu. Chịu là chịu dừng ở đó rồi bà đưa cặp vú trần cho hắn nút vào hai núm vú.
Hắn thường hỏi bà vài lời rất gọn, như vậy sướng không em. Hắn gọi bà bằng em ngọt xớt như bà ấy là người yêu hoặc con vợ yêu quí muôn đời. Trong cơn nứng lồn bà rất bằng lòng những ngôn ngữ đầy tình cảm đó mà những lúc bình thường khó bề xẩy ra. Tư Vạn thừa hiểu rằng những trận truy hoan,dâm dục nầy như những ga nhỏ trên đường rầy của những chuyến tầu xuôi ngược. Cho nên đến đâu thì đến, ra sao thì ra, chứ hắn không nghĩ về tương lai. May ra khi về già, tuổi tác đụ không nổi hoặc không còn mơ đến chuyện đụ, thì nó sẽ đi vào kỹ niệm một quảng đời đã theo thời gian phủ lên lớp bụi dày.
Hình ảnh bà Đời Nhân ám ảnh mãi trong trí Tư Vạn và đến khi hắn nhớ đến thân hình trắng nuột của bà ấy chỉ còn lại cái quần lót mini mà bắn bú lồn ở bên ngoài làn vải mỏng ấy. Bà ấy khéo chọn quần lót bó sát vào mông và háng. Dưới lóp vải lồn bà nổi gò chắc nịt khi sờ vào mu. Bụng bà lép, eo chẻn, mông đít phồng căng, tứ bề mời mọc. Cho nên thấy cái hình hài ấy không thể cầm lòng mà chỉ muốn cởi gấp cái quần lót kia đi cho lộ nguyên hình cái lồn là một sự mong mõi khám phá kho tàng quí giá. Bà chưa cho cởi quần lót ấy để bà ôm ghì lấy Tư Vạn cọ xát cặc vào quần lót mà ở dưới quần lót là lồn đang nứng. Có lẽ đó là một sự tâm lý khêu gợi cho đàn ông dễ bề nứng cặc và lồn bà có cảm giác sự nứng lồn thú vị.
Tư Vạn bú vú là thời gian hắn đưa tay vào lưng dây thung quần lót của bà mà mò lồn. Bà Đời Nhân ưa thích gợi nứng cho bà từng bước nhỏ cho đến khi sự nứng cuồng nhiệt thì sẽ qua một giai đoạn khác. Sự kềm chế ấy làm cho Tư Vạn nóng nảy vào lần đầu đụ bà ấy nhưng càng về lâu về dài hắn thuộc lòng hiểu ý nên hắn cũng chẳng lấy gì làm vội vì hắn nghĩ rằng đường nào chẳng phải về La Mã. Và cuối cùng Tư Vạn thấm thía nghĩ rằng bà ấy có lý và đó cũng là phương pháp thần sầu làm cho người đàn ông có cảm giác tê dại về nứng cặc và về việc trổi cơn lợn lòng ngu ngơ đút cặc vào lồn mà không thể ngăn được tiếng than, ôi sướng cặc làm sao đấy !
Nghĩ và nhớ đến đâu về bà Đời Nhân là cặc Tư Vạn ngất ngư, ngất ngưỡng, vái lên vái xuống nếu hắn không cầm cặc trong lòng bàn tay. Một phút thoáng qua đầu, Tư Vạn giật mình tự bảo không lẽ xục cặc kho khí ra vào giờ này ư ?. Nghĩ thế nhưng hắn xua đuổi ý nghĩ nầy và sung sướng cho rằng hắn còn đầy đủ sức khỏe dù hôm qua hắn bú lồn bà Văn Cổng suốt đêm.
Khí cặc và khí lồn của đôi bên tung tóe nhiều lần mà nay hắn vẫn nứng lại nhanh chóng đến mức thèm khát. Tư Vạn bị ám ảnh bà Đời Nhân nặng nề hơn bà Văn Cổng nhưng cách làm tình của hai bà đều quặn thắt. Hơn nữa hắn không muốn buông trôi bà nào cả. Duy có việc hắn đang thèm khát đụ bà Văn Cổng. Vì hắn suýt được đụ bà ấy lắm lần rồi tắt nghẽn. Không phải bà ấy kkhông cho đụ mà trái cây chưa chín muồi đó thôi Ngày đụ bà Văn Cổng không còn xa, lòng hắn tự bảo thế. Hắn nhớ bà Đời Nhân nhiều là hắn đã đụ được bà ấy. Mà bà ấy đụ rất điệu mới chết cái cuộc đời hắn.
Ngồi thơ thẩn một mình trong chiếc xe đợi hai bà nhưng hẳn không cảm thấy cô đơn chút nào Nếu có cô đơn là sự lo lắng không biết bên trong ngôi nhà hai bà ấy đang bàn cải những gì, hại hắn hay lợi cho hắn. Đó là điều hắn muốn biết. Rồi
hắn cũng đánh bạt được những điều thất lợi sẽ tới.
Tư Vạn chủ quan tuyệt đối, dù cho đến nông nổi nào phần thắng cũng trong tầm tay. Hắn làm tình một lúc hai bà, nếu tự sự loang ra ngoài thì hai bà ấy xấu hổ trước. Mà hai bà ấy dại gì làm toáng câu chuyện tình tay ba, trong đó có tình thái giám, chuế biết bao qua lời mĩa mai của thiên hạ.
Tư Vạn yên chí lớn rồi vớ vẫn đi vào những trận làm tình với bà Đời Nhân và hắn tràn đầy hy vọng sau cuộc gặp gỡ của hai bà ấy chấm dứt trong ôn hòa thì hắn sẽ có màn đụ nữa. Chỉ có điều hắn không biết sẽ đụ được bà nào. Nếu được bà Văn Cổng thì khoái hơn. Hắn đang ao ước về bà ấy nhiều hơn. Bây giờ hắn đang nhớ lại những khúc phim con heo với bà Đời Nhân mà tự nhiên hắn vừa bỏ dỡ. Tư Vạn chuồi tay vào quần lót mò lồn. Móc lồn. Vê mồng đóc như vấn thuốc điếu.
Bà Đời Nhân lỏi chỏi, đứng không vững vì bàn tay lả lướt trên lồn của Tư Vạn. Khi bà chịu không nổi, nứng lồn vỡ bờ vỡ bến, bà thou thẻ bên tai Tư Vạn, tuột quần lót em đi. Môi tư vạn rời khỏi môi bà, lần xuống cặp vú, rồi chạy xuống lồn mà bà muốn cản nhưng tay chân nhủn ra như không đủ sức điều khiển. Tư Vạn lộ sự dâm trắng trợn. Lợi dụng sự yêu cầu cởi quần lót thì Tư Vạn tuột mặt xuống phía dưới để ngắm lồn trước khi bú.
Mới cách đây vài phút, một mình ngồi trong xe tưởng đến lồn vú của hai bà Văn Cổng và bà Đời Nhân phải nứng cặc, nay thì hắn không còn giàu tưởng tượng dâm dục cho cặc nứng nữa. Tư Vạn vừa bực mình vừa trông ngóng kết quả như thế nào về cuộc mặt đối mặt giữa hai bà ái tình thái giám nầy. Cuối cùng như một sự an ủi khuấy dậy trong tâm trí, Tư Vạn nghĩ rằng có lẽ họ đang tranh cãi và hắn phải chịu khó đợi chờ giờ phút ngã ngũ của họ.
Nếu hắn đường đột gõ cửa xuất hiện sẽ làm họ tức tối thêm thì trăm dâu đổ đầu tằm, vô tình hắn gặp nạn khốn khổ. Tư Vạn không thể hiểu nổi tại sao hai bà ấy giam lỏng ở ngoài ngôi nhà nầy. Hắn chán nản quay gót ra xe cố gắng đợi chờ nhưng trong lòng đầy thắc mắc. Tư Vạn nẩy sinh ra tò mò, hắn đặt tai vào cánh cửa lắng nghe động tĩnh ở phía trong nhưng tuyệt nhiên vắng lặng. Hắn nhẹ chân đi về phía sau nhà.
Lần đầu tiên Tư Vạn bước vào vườn sau của ngôi nhà nầy. Mẫu vườn rộng với nhiều loại cây ăn trái. Cây cối tiều tụy chứng tỏ thiếu bàn tay người săn sóc. Nhưng cây lá um tùm dầy đặc, hắn ven theo tường nhà đi hẳn vào phía sau. Trước mặt hắn những khung cửa sổ và nhận diện được căn phòng ngủ mà hắn nằm đụ bà Văn Cổng từ trủớc cho đến tối hôm qua.
Tư Vạn dừng lại bên khung cửa sổ phòng khách trủớc khi đến khung cửa sổ phòng ngủ. Hắn chếch người sang một bên và lặng lẽ hầu như nín thở quan sát vào bên trong nhưng hắn không thấy được gì cả vì tấm rèm màn mầu hồng nhạt che khuất Tư Vạn đặt tai sát vào khung kiếng nhưng hắn không nghe một tiếng động hay một âm thanh nào.
Phòng khách không có một ai. Hắn lại càng suy nghĩ vẫn vơ. Hai bà ấy không có ở đó thì họ ở đâu ? Họ không bàn cải ?. Họ không to tiếng ? Họ làm gì ?. Tư Vạn tiến về phía cửa sổ phòng ngủ. Bỗng hắn nghe tiếng nói lào xào rất nhẹ nhàng. Hắn dừng lại nghe ngóng. Hắn sợ hai bà đó phát giác sự rình mò của hắn thì không gì xấu hổ cho bằng.
Tư Vạn nhẹ chân lần đến bên cạnh khung cửa sổ và hắn nghe được tiếng nói thỏ thẻ của bà Đời Nhân, em sướng lắm chị à !,nữa đi chị. Hắn nghe bà Văn Cổng thì thào trong hơi thở khi vơi khi đầy em cũng làm chị sướng lắm, banh lồn chị thật rộng mà bú thì chị mới chịu.
Tư Vạn lịm người, tay chân hắn bủn rủn. Hắn đã hiểu những gì đang diễn ra bên trong căn phòng ngủ. Căn phòng mà hắn đã vào ra lắm lần dể đụ bà Văn Cổng. Tư Vạn không ngăn được sự hiếu kỳ. Hắn đã nghe được những gì giữa bà Văn Cổng và bà Đời Nhân bằng tai nhưng hẳn cảm thấy không tin tưởng hai cái tai của hắn. Hắn ù tai rồi chăng ?. Vì vậy hắn phải thấy bằng mắt mới chuẩn định được thính giác. Khung cửa sổ cũng có rèm hồng ở bên trong nhưng may mắn cho Tư Vạn là bức rèm được kéo ra hai phía để lộ những khung kiếng đón nhận ánh sáng chiều ở bên ngoài rọi vào. Cho nên Tư Vạn ló đầu nhìn vào dễ dàng Tư Vạn bàng hoàng cảnh tượng diễn ra trước mắt. Hắn chớp mắt ba bốn lần để xác định cảnh tượng tnlớc mắt hắn có thật hay hắn đang nằm mơ. Trên chiếc giường Tư vạn đụ bà Văn Cổng hôm qua không phải hắn và bà ấy nữa mà thay thế bà Đời Nhân. Hai bà trần truồng cùng nhau bú vú, bú lồn, móc lồn nhau. Bà Văn Cổng nằm ngữa trên giường. Cặp vú trắng hếu phập phồng dưới đôi môi của bà Đời Nhân. Cặp vú căng phồng với hai núm vú chổng thẳng cùng những đường nước miếng thấm ướt từ miệng bà Văn Cổng tuôn ra.
Bà Văn Cổng nứng lồn hết cở nên khi bú vú không giữ được nước miếng trong miệng. Hai tay bà Văn Cổng với những móng tay đỏ chói vừa xoa móc lồn bà Đời Nhân. Thân thể bà Đời Nhân rướn lên cao cùng với những cái hẩy và nắc lồn khi bà văn Cổng bú lồn thật sát hay nút mồng đóc rồi kéo lên cao như sợi dây thun.
Bà Đời Nhân ngồi banh lồn lưng chừng eo hông bà Văn Cổng để bà Đời Nhân thuận tay sờ được lồn bà. Cặp vú của bà Đời Nhân rung rinh từng nhịp móc lồn, xoa lồn của bà Văn Cổng. Chứng tỏ bà Đời Nhân cũng quá sá nứng lồn. Tư Vạn thấy nước lồn cả hai bà chảy ướt lồn mà họ vẫn chưa hạ cơn dục vọng. Theo Tư Vạn suy đoán thì hai bà ấy đã diễn cái trò áp chão nầy đã lâu lắm rồi. Tóc tai hai bà rối bù, lắm khi khỏa lấp cả khuôn mặt, phải vén nhiều lần để dễ bề hôn nhau bằng môi và nút lưỡi.
Bà Đời Nhân bất thần ngồi dậy đổi thế khi bà ôm ghì lấy bà Văn Cổng và đè thật mạnh xuống giường. Bà Văn Cổng không một phản ứng, như theo lệnh của bà Đời Nhân. Hai thân thể trần truồng của hai người đàn bà nằm ngược chiều. Mặt bà nầy úp lên lồn bà kia, mặt bà kia úp lên lồn bà nầy. Bà Văn Cổng nằm chồng lên người bà Đời Nhân. Trong lúc hai bà vận chuyển thân thể, Tư Vạn thấy được lồn của họ há miệng là đòi hỏi sự đụ nhưng hai bà đã thay vào đó bằng sự móc lồn và liếm lồn lẫn nhau. Hai bà đều rên sướng như khi tiếp xúc với đàn ông.
Tư Vạn đứng nhìn mà hắn cũng nứng cặc như được đồng hội đồng thuyền với hai hbà ấy. Tư Vạn kéo khóa quần cho cặc trồi ra ngoài. Cặc hắn nứng gồng chắc cứng. Lồn bà Đời Nhân hiện ra trước mắt. Cái lồn ấy hắn đụ và bú nhiều lần nhưng bây giờ trông thấy vẫn thèm khát. Hắn nắm cặc tuốt lên tuốt xuống mà không thể nào vơi sự thèm muốn. Hắn bật cặc lên xuống như thỏi cao su tưng tưng, thích nứng cho hắn phần nào. Nhưng lồn hấp dẫn của hai mệnh phụ rõ mồn một trước mắt thì sự nứng của hắn khó bề kềm hảm.
Khắp châu thân Tư Vạn máu cuồn cuộn chảy, mặt hắn nóng bưng. Hắn ao ước nhập cuộc truy hoan tay ba thì sung sướng kể sao cho xiết. Hắn thấy tay hắn ướt dầm dề. Hắn xuất tinh rồi. Trong khi ấy bà Văn Cổng bành hai háng bà Đời Nhân vén lông lồn, đưa lưỡi liếm khe lồn. Bà Đời Nhân rên la thành tiếng lớn, bất chấp nếu có người nghe thấy.
Đứng truởc cảnh tượng nầy, Tư Vạn chợt nhớ ra kể từ ngày hôm nay hắn đã đứng ngoài cuộc đời của bà Đời Nhân và bà Văn Cổng. Hai bà ấy đã thõa hiệp với nhau về dục vọng. Họ thừa sức giãi quyết cho nhau mà không cần đến Tư Vạn. Một ý nghĩ len lõi mau chóng trong trí Tư Vạn. Hai bà ấy đang diễn trò là do những bài học từ hắn mà ra. Nay hai bà ấy không cho hắn tham dự thì hắn cảm thấy ngu dại, phẩn uất. Tư Vạn vội đánh bài chót một thua một mất. Hắn đứng thẳng người, dán mặt vào khung kiếng cửa sổ. Bà Văn Cổng nằm ngữa nên thấy khuôn mặt Tư Vạn lép kẹp ấn lên trên khung kiếng. Phản ứng tự nhiên, bà la lên thành tiếng... Bà Đời Nhân giật mình buông khỏi lồn bà Văn Cổng và cùng nhìn ra khung cửa theo bàn tay của bà Văn Cổng chỉ về hướng ấy. Tư Vạn không nao núng, bình tĩnh mở đôi mắt thật lớn nhìn hai bà chòng chọc như đe dọa và thách đố.
Cả ba im lặng trong giây lâu, có lẽ không ai tìm ra một câu nói nào cho hợp với khung cảnh nầy. Tư Vạn tõ vẽ kênh kiệu, thị uy cho hai bà hiểu được rằng, hắn bắt được tại trận một cuộc làm tình kỳ quái của loại đàn bà thủ dâm kiểu tân kỳ. Với hành động của Tư Vạn là hy vọng hai bà ấy sẽ mở cửa, mời gọi hắn vào bên trong để có cuộc đụ tay ba. Nhưng Tư Vạn hoàn toàn thất vọng. Bà Đời Nhân đã dở mòi con buôn D lợm, điêu ngoa đối phó với một cuộc buôn bán mà đây lại là cuộc buôn bán tình dục, theo sự lý luận riêng tư của bà ấy.
Bà Đời Nhân đưa bàn tay mểm mại vẩy chào Tư Vạn. Ban đầu hắn tưởng bà ấy vẩy hắn vào trong nhà nhưng rồi bà Văn Cổng cũng đưa tay cùng một cử chỉ với bà Đời Nhân thì hắn hiểu ra là hai bà ấy từ giả hắn một cách thẳng thừng và vô cùng tự nhiên. Có nghĩa là hai bà ấy bất chấp dư luận thị phi nếu hắn tiết lộ câu chuyện tình thái giám nầy ra ngoài đường phố. Tư Vạn âm thầm rời khỏi ngôi nhà với lòng thầm nghĩ, những gì hắn làm, những gì hắn trông thấy tan trong buổi hoàng hôn chực chờ sụp xuống và hắn cũng khen thay tâm lý của hai bà ấy đúng chổ khi bất cần sự hiện diện trong những cuộc làm tình.
Thời gian lẳng lặng trôi qua. Vật đổi sao dời đã hơn mười năm, bóng câu thoáng cửa sổ. Ở đất lạ quê người, lắm người mơ về dĩ vãng vàng son nhưng chĩ là hoài cảm một giấc mơ đẹp hay bi quan thì có dĩ vãng quẩn bất thà quên đi còn hơn tưởng nhớ.
Trong một khách sạn hạng trung bình với một căn phòng khiêm nhượng mà đầy đủ tiện nghi văn minh, Lý Tòng nằm bên Tích Trữ kể lại một thời đã qua, một thời đã mất. Cả hai không còn ngày xưa nữa. Họ từng trãi hơn. Họ nhẹ nhàng từ cách ăn đến tiếng nói. Cả hai ôm nhau thật chặt như đôi sam ở mùa nước nước lên mà chưa làm tình. Tích Trữ cho chàng biết sau những ngày lấy chồng, nàng sống trong cảnh địa ngục mà nào ai có hay. Chồng nàng, người đàn ông bất lực, chẳng một ai biết đến điều bí mật ấy. Nàng gầy gò như con mắm vì chồng cứ đè nàng ra mà bú lồn. Quảng thời gian ấy nàng nhớ thương Lý Tòng không kể được. Dù rằng Lý Tòng cũng bú lồn như chồng nhưng chàng bú có kỹ thuật, rung cảm nhục dục tâm hồn nàng. Hơn nữa chàng là tình nhân thì việc bú lồn, bú vú, xoa bóp thân thể nàng giới hạn thời gian. Còn chồng nàng sát kề bên cạnh, bất luận giờ khắc nào cũng tiện lợi đè nàng ra mà bú lồn khi nứng.
Cặc chồng di truyền huyết thống của mẹ nên nứng lên là khí trào ra mào, khóc ngoài quan ải Sự đau khổ của nàng dấu kín khỏa lấp. Ai có qua cầu mới thấu hiểu niềm đắng nuết cay. Ai có thức đêm mới biết đêm dài. Nàng đã ở trong hoàn cảnh mà phải rùng mình khiếp sợ. Từ cái việc chồng không đụ được mà nàng vô cùng cô đơn và bất hạnh mỗi khi nhớ lại trong chuỗi ngày đó, Cha mẹ thĩnh thoảng gặn hỏi, có chồng đã lâu mà sao không có bầu bì gì cả. Nàng không thể nào nói lên sự thật, đành chịu cảnh trong nhờ đục chịu. Nàng cũng không thể hiểu tại sao nàng thuộc loại gái thời đại mà lại bảo thủ như vậy.
Cho đến nay nàng chưa giãi đáp được. Ngay cả cha mẹ chồng cũng băn khoăn, nhưng có lẽ vì thể giá, đành khép kín mồm miệng mà thở vắn thở dài trong kín đáo. Vì họ hiểu đời sống sinh lý của thằng con trai mình. Những bảo thủ ấy làm chết cuộc đời Tích Trủ mà họ khách quan, hửng hờ, ích kỹ. Cha mẹ chồng canh cánh lo sợ nàng tìm cách ly dị thằng chồng không đụ được. Nhưng rồi chẳng có truyện gì xẩy ra làm hao tổn danh dự nhà chồng, nàng vẫn sống, vẫn làm dâu, vẫn làm vợ. Và trong phòng the, chồng nàng chỉ làm nhiệm vụ bú vú, bú lồn kéo dài suết mọi đêm dài.
Tích Trữ thuộc loại con gái dâm, nhạy nứng, trai chưa rờ mó vào da thịt đã chảy nước lồn. Chồng bú lồn nhiều quá trái với bẩm sinh, âm dương không hòa hợp kết tấu, nàng trở nên xanh xao. Thời con gái, sung sức, nứng lồn triền miên mà phải chịu cảnh ái tình thái giám làm cho cuộc sống sinh lý bất bình thường. Nàng tâm sự chân thành, dạo ấy mỗi lần nứng lồn được giãi quyết máy móc, không tìm được dư âm, thú vị lâu dài. Nàng lạnh cảm từ đấy, dù rằng nàng vẫn để cho chồng bú lồn là nhiệm vụ của người đàn bà làm vợ.
Vụ dâm loạn đồng phái giữa mẹ nàng và bà mẹ chồng tạo sự bàn tán khắp tỉnh lỵ lại một sự xấu hổ tận cùng trong đời nàng. Chuyện ấy thêu dệt càng lúc càng to và thiên hạ bàn vô tán vào mối tình tay ba Tư Vạn, tay cờ bạc săn đàn bà tà dâm, với bà mẹ chồng cùng mẹ ruột của nàng. Vì dẩm lên đạo đức và luân lý, cha chồng của nàng bị ảnh hưởng, mất chức. Gia đình nàng buôn bán ế ẩm, dịch vụ chúc đầu đi xuống.. Ba nàng buồn khổ qua đời trong cơn cao máu. Mẹ nàng bối rối, hối hận nhưng mọi chuyện đã muộn màng. Bà sống thúc thũi, bệnh hoạn rồi cũng theo chồng về với yên nghỉ vĩnh viễn.
Tích Trữ theo gia đình nhà chồng về một quận lỵ xa xôi trong giai đoạn cuộc chiến bốc cao. Vào một buổi ở chợ chiều, nàng được tin căn nhà gia đình chồng trúng đạn pháo kích. Nàng vội vàng trở về để chứng kiến cảnh tro bụi điêu tàn. Nàng đau đớn. Gia đình nhà chồng không một ai sống sót. Trong cảnh buồn thảm nầy, nàng được giải thoát cuộc đời làm vợ suốt cuộc đời ái tình thái giám :
Tích Trữ trở lại tỉnh nhỏ, nơi tràn ngập kỹ niệm vui buồn đời con gái. Và giờ đây sống cuộc đời góa phụ trẻ đóng kín then gài cuộc đời. Coi như quảng đời son trẻ bụi phủ rêu phong cho đến khi có biến cố, nàng theo đoàn người di tản ra hải ngoại sinh sống. Đối với nàng lại là một cuộc dổi đời nữa. Và tình cờ nàng gặp Lý Tòng trong một truởng hợp hy hữa.
Nàng tâm sự với Lý Tòng, người yêu xa xăm còn đọng lại theo dư âm ngày cũ. Nằm bên nhau,Tích Trữ không biết Lý Tòng đã trở lại bình thường như nàng mong ước không ?. Nàng rụt rè, sợ hãi phải trở lại cảnh chồng cũ, dù rằng chàng chỉ là yêu của một thời. Thĩnh thoảng nàng nhìn trộm chàng thì thấy chàng không tỏ vẽ buồn thảm về câu chuyện đời nàng mà trái lại chàng trông bộ phấn chấn hẳn lên làm cho nàng thắc mắc.
Dưới mắt Tích Trủ, mười năm trôi qua nháy mắt nhưng Lý Tòng không mấy thay đổi Chàng trông chửng chạc hơn. Yêu đời hơn. Nét hào phóng qua lời ăn tiếng nói trong đậm đà và thực tế. Dáng dấp của anh thợ mộc ngày nào cuốn theo những ngày tháng giá rét ở xứ người.
Lý Tòng gặp lại nàng trong một trung tâm thương mại vào ngày cuối tuần truởc. Và đây là. cuộc hẹn hò đầu tiên, Lý Tòng nằm ôm ấp Tích Trữ lắng nghe tâm sự chuỗi ngày qua mà nàng trãi qua đau thương đổ dồn. Tích Trủ bồi hồi xúc động liên miên nhìn Lý Tòng hãy còn phong độ của ngày nào.
Thời gian phần nào xoi mòn đời sống, Tích Tnl thay đổi lớn về tâm tính lẫn tâm hồn. Những sự dồn dập cuống cuồng thời con gái đã vổ cánh bay tít mù khơi ở nàng. Nhưng không phải sự khô khan mọi thứ đã ngự trị trong con người nàng vào cái tuổi còn son sắc. Nàng mừng nhất là Lý Tòng hãy còn độc thân. Sự mừng thầm ấy cũng là mối lo ngại to lớn ngập đầy trong tâm trí. Nàng không thể quên được sự làm tình bất thường của Lý Tòng thuở nào. Lúc đó nàng chỉ mơ ước một điều là Lý Tòng cứ đụ nàng thật nhiều trước khi nàng đi lấy chồng nhưng sự mơ ước hảo huyền không bao giờ có sự thật xẩy ra giữa nàng và Lý Tòng.
Chàng ngậm ngùi mà nàng cũng không kém trong trường hợp khó tin nhưng có thật. Nằm bên Lý Tòng, Tích Trỉl được chàng trìu mến ôm ấp rất mực tình tự. Nàng chờ đợi Lý Tòng tâm sự những gì xẩy ra trong khoảng thời gian nàng đi lấy chồng nhưng tuyệt nhiên Lý Tòng không nói năng gì Chàng trầm ngâm, lắng xuống ở một sự việc nào đó xa xôi vọng thẳm của cuộc đời này làm nàng thắc mắc khó hiểu.
Mỗi lần nàng tỏ vẽ ngậm ngùi, chàng ghì nàng vào long hôn đậm, dài lâu trên môi hồng Tích Trữ. Cảm xúc của nàng rớn người thích thú. Nàng kiểm điểm bản thân, cảm nhận được sự bối rối về sự nứng lồn. Đó là điều tuyệt vời mà nàng sợ rằng đã chôn vùi từ lâu. Nhạy cảm thân thể bỗng trở về ào ạt khi nàng gặp lại Lý Tòng. Và nhất là nằm bên chàng như thế nầy.
Kể từ khi vào căn phòng khách sạn Lý Tòng không có một cử chỉ gì vội vả cổi áo quần nàng để đòi đụ như những ngày về trước. Nàng đang nghĩ ngợi vẫn vơ, nghi ngờ về Lý Tống thì chàng xoay mình ôm ghì nàng và đưa tay mở từng khuy áo Nàng không phản ứng mà nhìn vào đôi mắt của chàng đã đến lúc dại khờ và thấy yêu mến vô cùng.
Nàng thì thầm bên tai chàng :
- Anh thấy em như thế nào ?
Lý Tòng dịu dàng đáp lại mà không rời tay mở hết dãy khuy áo và bàn tay mơn trớn từ núm vú nầy qua núm vú kia cho Tích Trũ lịm hẳn châu thân :
- Thấy thế nào là thế nào.
- Lúc xưa và bây giờ...
Ý của Tích Trủ là muốn một lời làm nủng với Lý Tòng nhưng chàng hiểu một lẽ khác để thêm một lần trả lời cho nàng :
- Anh vẫn thế...Vẫn yêu em và bây giờ thời gian đã thay đổi hoàn toàn nên vô cùng dễ chịu...
Tuy cụt hứng về câu trả lời của Lý Tòng nhưng vào thời gian hiện tại không còn vấn đề đối với nàng nữa vì nàng bắt đầu nứng lồn. Nàng không ngờ Lý Tòng có mãnh lực đưa nàng về với lạc thú, với truy hoan mà từ lâu đã chết trong nàng. Ra đến hải ngoại, hoàn cảnh éo le từ bản thân đến gia đều đổ vỡ, oan khiên nàng nguội lạnh tất cả dù nàng hãy còn xuân xanh. Nhiều đám trai ve vãn nhưng nàng không có niềm tin.
Nàng sống trong ngờ vực và sống để mà sống như sõi đá, cây cỏ. Nàng đã là một công nhân qua ngày tháng thúc thủ. Nàng đủ hiểu đời không phải chấm dứt từ đây nhưng nàng tự an phận chờ đợi cho chính nàng có sự thay đổi mang đến nghị lực tự tin. Bàn tay của Lý Tòng bóp vào hai vú nàng đã làm thay đổi cuộc đời thêm một lần nưã. Nàng biết thế. Nàng bất giác chờ đợi trong hưởng thụ bị bỏ quên.
Lý Tòng chưa lấy làm gì sổ sàng nhưng chàng vô tình gợi lại dư âm ngày xưa cũ. Ngày xưa cũ ấy đáng yêu, đáng chiều, đáng chuộng sống lại mãnh liệt mà nàng có cảm tưởng mới xẩy ra ngày hôm qua, rất gần và thật gần, mất đi vô cùng oan uổng, phí cả một đời.
Bàn tay chàng mân mê trên vú, quen thuộc với Tích Trỉl. Nàng nứng lồn cũng quen thuộc. Hơi thở của chàng và tiếng rên nứng nhẹ nhàng chẳng xa lạ như hằng ngày mà nàng thích muốn điều ấy. Tích Trữ sung sướng bồng bềnh có gió hiu hiu thổi đùa trên đôi má hồng, làn da rờn rợn qua bàn tay cho vú thêm căng, hai núm vú cứng, đỏ máu hồi sinh. Những xúc giác ấy liên quan với lồn làm nàng nứng. Mồng đóc lên cơn. Nước lồn ấm ức lâu ngày lan đến quần lót làm nàng xấu hổ với chàng.
Sự quen thuộc ấy đã từ mười mấy năm về trước mà không phai mờ ở Tích Trữ, cho nàng thấy rằng đối với chàng chẳng phải xấu hổ, thẹn thùng. Tích Trủ bạo dạn lên tiếng giống hệt như những tiếng nói ngày xưa :
- Anh làm em sướng.
Lý Tòng ngừng bóp vú đoạn nhìn nàng cười tình :
- Anh nghe tiếng em nói tưởng như ngày nào...
Nàng ngắt lời, lộ bộ mặt nhí nhãnh tinh quái rồi đáp :
- Anh cũng thế ? Nhưng ngày ấy anh không đụ được em? Bây giờ sao đây?
- Dễ yêu làm sao đâu ?!
Tích Trữ rúc đầu vào ngực chàng trong lúc Lý Tòng mân tay cởi quần Tích Trữ. Chàng nứng cặc rồi và những lời nàng nói đưa chàng về những năm tháng ngày xưa. Nàng vẫn thế, với những lời nói tự nhiên chọc nứng, gợi nứng làm chàng
không còn rụt rè, giữ ý, giữ tứ.
Lý Tòng cởi xong quần của Tích Trữ liền đề nghị lẫn khẩn khoản, yêu cầu :
Cho anh ngắm em một hồi, được không nào !
- Lạ lùng gì nữa mà anh đòi hỏi... Như ngày nào...Và có thể đẹp hơn là đằng khác.
Tích Trữ vừa đùa vừa tự hào chọc tức người nàng yêu. Lý Tòng nhéo cưng vào hai mép lồn nàng, sung sướng nói :
- Mà có chịu không ?
- Chịu mà anh cởi áo quần với em.
- Ngày xưa anh như thế nầy chứ bây giờ đâu có đến nổi nào. Đụ em đi, cho em sướng. Bú mãi thế ư ?
Những câu đối thoại cho cả hai thêm nứng cặc nứng lồn không can nổi. Lý Tòng bú mọi ngõ ngách lồn Tích Trữ cho nàng thật sướng vượt ra ngoài sức tưởng tưởng để nàng không thể rời chàng. Và bây giờ nàng độc thân, cô đơn, chàng sẽ ở bên nàng vĩnh viễn, bù đắp lại sự dỡ dang đã trôi mất. Cả hai sẽ thành vợ thành chồng. Nàng dâm dục thì chàng có kém gì. Hạnh phúc và truy hoan cùng hòa hợp thì có gì sung sướng bằng.
Từ những suy tư ấy, Lý Tòng bằng mọi giá bú lồn nàng đến nơi đến chốn. Không những nàng sướng mà chàng cũng sướng lây. Lý Tòng chui hai bàn tay xuống dưới đôi mông của Tích Trữ rồi nâng cao cho lồn nàng hẩy vào miệng chàng và nàng giúp chàng bàng cách dùng những ngón tay của chính mình vạch hai mé lồn cho chàng bú sâu vào bên trong.
Tích Trữ hú sướng từng cơn, nàng lại yêu cầu Lý Tòng :
Đụ đi anh !. Em muốn nhìn cặc anh. Cặc có nứng không anh ?.
Lý Tòng ngưng bú lồn để trả lời nàng :
- Nứng lắm ? Sướng nhất trên đời. Yêu em lắm.
- Yêu em thì đụ đi nào, em chịu không thấu.
- Em banh lồn, anh trông sướng ghê ?
- Em banh nữa cho anh. Lưỡi anh ngoáy trong lồn sướng như cặc đút vào. Ai dạy anh vậy ?
Lý Tòng khó trả lời mà chàng bú lồn giỏi là vì nàng, hơn nữa máu dâm tràn trề thì đó như một nhà văn hay một nhà kỹ thuật sáng tạo. Tuy nhiên chàng cũng không biết phải trả lời như thế nào cho ổn. Lý Tòng hỏi ngược lại nàng:.
- Ai dạy em bú cặc đến độ người ta sướng chết người thế hả ?
Tích Trủ dường như cũng bí lối trả lời nhưng rồi nàng ranh mãnh :
Anh chứ còn ai vào đây !
- Thì câu trả lời của anh có khác gì của em... Em dạy anh...
Thế là xong chuyện khi Lý Tòng tiếp tục nâng đít nàng, nàng co hai chân giữ thế cho hai mông lên cao khỏi mặt nệm giường, lồn nổi mu tròn, chàng tha hồ bú và liếm sâu đến nước lồn ứa ra hai mép.
Tích Trữ nói :
- Lồn em chảy nước, anh thấy không ?
Nàng muốn nói với Lý Tòng là nàng nứng vô cùng tận và như thế chứng tỏ nàng yêu chàng không thể thốt nên lời. Lý Tòng thấy nàng rên mà trong lòng thõa mãn và khí cặc của chàng lên cao, rịn ra mào cặc, chàng đưa miệng ra khỏi lồn, đắm đuối nhìn Tích Trủ nói :
- Nước cặc anh cũng rịn....
Tích Trủ vội đưa tay che miệng chàng làm cho chàng im tiếng thì nàng tiếp lời :
- Anh, đừng ra... Còn đụ em nữa chứ ? Anh không đụ, em giận...lần sau không cho nữa đâu !
Lý Tòng chống đỡù :,
- Đâu đã ra...Mới rịn ở đầu mào...Đụ em một cái mới ra chứ !
- Em cứ tưởng...
Một cái hôn đánh chụt vào mồng đóc, Tích Trữ dẩy nẩy la trời, ối anh ơi ! rồi nàng thở dài, tha thít đôi môi vì sướng ở lồn. Lý Tòng nhìn nàng đầy yên chí khi nàng tin tưởng khí cặc chưa ra và chàng sẽ đụ nàng một hơi đến nơi, đến chốn dù phải trả một giá uể oãi thân xác sau vụ làm tình. Lý Tòng nâng đít nàng để bú lồn như nâng tô cháo nóng sốt vừa húp chồm choàm vừa hít hà đã giọng, đã hơi.
Quá nứng mà chưa được đụ làm cho tâm tính nàng hốt hoảng như người nổi loạn bất thần mà chàng lại là người dâm dục, dai sức, kinh nghiệm đụ nên sự sướng, sự nứng của Tích Trữ mâu thuẩn trong sự sướng và sự quằn quặt thân thể mà có lẽ cả hai đều ưa thích như vậy. Họ gây cảm hứng mạnh bạo, dài lâu với nhau để đạt tới đỉnh thật cao về sự dâm.
Bây giờ hai tay của Tích Trữ đã bám chặt vào thành đầu giường. Nàng giữ cho thân thể khỏi nhúc nhích trên tấm nệm giường khi Lý Tòng bú lồn càng lúc càng hăng. Nàng có cảm tưởng lồn nàng nở rộng và tách ra làm hai theo hàm răng và đôi môi cùng cái lưỡi tuyệt diệu của Lý Tòng. Phần dưới thân thể của nàng nlớn cong từng hồi mỗi lần chàng bú vào lồn. Lý Tòng đổ mồ hôi dầm dề khắp châu thân.
Tích Trữ mồ hôi cũng nhễ nhại thấm cả lưng Hai háng và trên mu lồn ẩm ướt. Khí lồn rọ qua khe lồn lần đến hậu môn. Lý Tòng liếm khí lồn không kịp cho đến khi Tích Trữ rên lớn tiếng, nàng chồm dậy ôm qua cổ Lý Tòng siết chặt thì khí lồn tuôn trào. Thân thể nàng nhủn lại. Nàng thở một hơi dài rồi vật người nằm dài trên tấm vải giường nhàu nát. Lý Tòng buông nàng ra và nói :
- Em thua anh rồi.
Tích Trữ gạt hồ hôi trán, mĩm cười trả lời :
- Sướng ghê nhưng...chưa đả...
Nàng ngập ngừng rồi xoay người ôm lấy Lý Tòng rất âu yếm như người vợ sau cuộc làm tình.
Nàng đặt đầu lên ngực chàng trong khi Lý Tòng cặc còn chổng cứng. Lý Tòng tay sờ vú Tích Trữ nói với nàng:
- Như thế nầy chết anh...
Chàng không đợi nàng trả lời mà cầm tay Tích Trữ sờ vào cặc cứng.
Tích Trỉl cười rũ rượi rồi đáp :
- Cho anh chết luôn ?
Lý Tòng cười khẩy, bóp vú rồi xoay mình bú vào đó thật lâu trong khi bàn tay nàng xục cặc, rồi nàng nói :
- Em làm cho anh ra nghe.
Lý Tòng vội bung vú đáp lại :
- Anh không chịu đâu !. Anh đụ em.
- Anh không tâm lý gì cả, để cho em hứng nứng trở lại đã nào !
Lý Tòng mừng thầm với câu nói của nàng. Chàng trở lại bú cặp vú nàng thật nhiều hơn nữa. Chàng nghĩ bụng, nàng nứng lồn là cho chàng đụ ngay. Lý Tòng ngồi dậy bên hông nàng cho nàng dễ dàng nhìn và vuốt cặc. Như một sự gấp rút thúc dục, Lý Tòng nứng cuồng, nứng vội, cặc cứng trong lòng bàn tay nàng. Miệng bú vú, một tay mân vú, một tay sờ lồn, Tích Tnl nhạy nứng rất nhanh. Cặp vú nàng cứng bầu, hai núm lại hồng đỏ và chỉa đứng. Lồn cương húp ở hai mép. Mồng đóc lộ hẳn phía dưới mu lồn. Nàng ngập ngừng trong hơi thở dồn dập mà đứt khoảng.
Bất chợt nàng nói :
- Em nứng rồi anh ơi ? Đụ em, cho em sướng nào t Yêu cưng ! Yêu mình ?.Đụ em...
Lý Tòng chồm hẳn lên người nàng. Cặc nứng dài, Tích Trữ buông ra khỏi tay. Cặc chàng chạm vào bụng, vào rốn, rồi lần xuống mu lồn. Nàng nghe thấy được mào cặc cọ lên đám lông lồn.
Tích Trữ tự động dảng chân rộng ra hai phía vừa đúng lúc thân thể chàng chồng lên mình nàng. " Cặc chàng xát vào mồng đóc, cọ dọc khe lồn nàng cảm giác tê dại, thân dưới rướn lên cho cặc chạm vào lổ lồn nhưng Lý Tòng nứng quá, vụng về, nàng cầm cặc chàng dí vào lổ lồn.
Lý Tòng nắc cặc thật sát, cặc chàng đi thẳng vào lồn, chàng rú lên :
- Sướng quá em à !
Lý Tòng nắc cặc không ngừng nghỉ.Tích Trữ nằm im lìm đón nhận cho người yêu tha hồ vần vũ trên thân xác. Hai tay Lý Tòng luồn xuống dưới hai nách quanh lên hai bờ vai nàng, ghì chặt mà nắc cặc liên hồi. Chàng vừa nắc vừa nói trong rên xiết vì nứng, yêu em, yêu em, anh đang đụ em.
Chàng đụ nàng thật lâu mà khí cặc vẫn chưa ra. Đụ càng lâu, Tòng càng sung sức, mạnh mẽ qua từng cái nắc cặc. Tích Trủ lấy chiếc gối kê dưới đít cho lồn nhô cao để Lý Tòng đụ sướng. Đít chàng nhấp nhô theo từng cái nắc cặc.
Tích Trữ đưa hai tay vuốt lưng chàng và rĩ rã bên tai chàng :
- Ra đi anh, em yêu...Ra đi anh, em yêu mình vô cùng.
- Sướng cặc quá. Anh đụ lồn em. Cặc anh đâu ?
- Trong lồn em đó ?
Chàng và nàng đối thoại với nhau trong lúc đụ rất dễ thương, dễ chịu tràn ngập tình yêu hiện thực và lãng mạn nên hào hứng bất tận để đụ nhau Bỗng Tích Trữ đẩy thân thể chàng ra và nói :
- Em đụ anh.
Lý Tòng hiểu ý,rút cặc ra khỏi lồn và nằm xuống giường. Tích Trữ nằm lên bụng chàng. Trước khi nằm xuống, nàng nựng cặc chàng, nút một miếng dài vào mào, rút ra khỏi miệng, hôn và ngồi lên bụng Lý Tòng, cầm cặc đút vào lồn. Lý Tòng nắc ngược trong khi nàng ấn lồn xuống, cả hai cùng rên sướng tới mây xanh.
Tích Trữ nắc lồn. Sàng mông. Sàng lồn. Lý Tòng thụ động chịu sướng ngất ngây như hồn xuất ra khỏi thân xác từ lúc nào không hay biết. Tích Trữ ngồi thẳng lưng. Lờn nàng và cặc chàng sát vào nhau, dính vào nhau, kẻ nắc xuống, người nắc lên, quyện vào nhau để rên sướng không ngưng nghỉ. Cho đến lúc Lý Tòng la to như kẻ phát điên thì khí cặc trào. Tích Trủ rạp người ghì lấy chàng cho khí cặc bấn vào lồn.
Lý Tòng trân cứng thân thể. Cặc cứng thêm cho khí mạnh vòi bắn ra. Chàng lả ra trong giây lát. Tích Trữ vẫn nằm gọn trên thân thể chàng để cho người yêu tận hưởng cái đụ đến giây phút cuối cùng mới lăn ra nệm giường, nằm cạnh bên chàng. Lý Tòng toại nguyện, sung sướng. Toàn châu thân vã cả mồ hôi. Chàng thở phào nằm không gượng dậy nổi.
Tích Trữ nằm bên chàng để đợi giờ phút chàng tâm sự nhưng bỗng nhiên nàng không còn muốn tìm hiểu cuộc đời riêng tư của chàng nữa. Nàng chỉ bằng lòng một điều là đời sống sinh lý của chàng đã bình thường như mọi người đàn ông.
Nàng thừa sức để biết rằng Lý Tòng ra hải ngoại đã chữa trị bằng khoa giãi phẩu kéo cho cặc dài ra. Nàng đã thấy vết thẹo mổ xẽ dưới cuống cặc chàng. Còn về phần nàng khi chàng đụ vào lồn, nàng không một cảm giác nào cả. Nàng chỉ muốn làm vừa lòng chàng. Tội nghiệp người đàn ông yêu nàng dài lâu bao gồm hai phương diện, dâm đụ và lãng mạn. Bổn phận của một tình yêu đã xong đối với nàng trong lúc nầy.
Sau cuộc truy hoan, chàng và nàng nằm cạnh nhau, cả hai mỗi người theo đuổi mỗi ý nghĩ riêng tư. Sự mệt mõi vừa qua, Lý Tòng chưa buồn kể lại những gì xẩy ra trong quảng thời gian aài xa cách Tích Tnl và chàng cũng đợi chờ nàng thúc giục nhưng rồi chàng đóng kín đôi mắt để trọn hưởng dư âm khoái lạc vừa qua.
Không khí im lặng trầm ngâm, đầm ấm như tiếng ru ngủ từ xa xăm vọng đến, Lý Tòng đi vào giấc ngủ vùi nhanh chóng.
Tích Trữ giật mình trở về với thực tại khi nàng nghe tiếng ngáy ngủ của Lý Tòng đều đặn, êm êm, nàng tưởng rằng, có âm vọng mịt mù thoảng đến. Tích Trủ ra khỏi giường. Nàng mặc áo quần, trang điểm son phấn. Xong đâu vào đó, nàng lặng ngắm Lý Tòng với thân thể lõa lồ trong giấc ngủ say mà nàng cho rằng người đàn ông kia vừa thoát khỏi những canh dài trắng mắt.
Nàng hạ thấp mình hôn lên trán, lên ngực và cả trên cặc chàng rồi quay gót rời khỏi căn phòng.
Tích Trữ bỏ lùi khách sạn đằng sau lưng. Nàng đến đầu đường quay lại nhìn lần cuối. Lần cuối nàng gặp chàng ở khách sạn ấy. Rồi chỉ là một kỹ niệm như mười năm về trủớc. Nàng bỗng nhớ đến mẹ nàng, lòng nàng nghẹn ngào rồi nàng chép miệng, truyền thống di truyền làm cho nàng lạnh nhạt khi cặc chàng đụ vào lồn. Nàng thương hại cho chính mình và thương tiếc cho chàng thêm một lần lỡ bộ.